Vương Mai trừng mắt nhìn Từ An đầy trách móc: "Khám cái gì mà khám, ho đến hơn một tháng rồi, vẫn không thấy đỡ, bảo ông ấy đi khám cũng không nghe!"
Từ An uống vài ngụm trà, một lúc sau cơn ho mới dịu đi một chút. Bùi Sâm ngồi trên chiếc ghế cạnh sô pha, cau mày nhìn Từ An: "Ngày mai cháu đưa ông đi khám nhé."
"Cháu cứ làm quá lên như bà Mai làm gì." Từ An đặt cốc trà xuống, cười nói: "Đầu năm nay tôi mới đi khám sức khỏe tổng quát ở bệnh viện trung tâm, toàn thân chẳng có bệnh gì, ngay cả bác sĩ cũng nói tôi ở tuổi này mà còn khỏe mạnh như vậy là rất hiếm."
Bùi Sâm không dễ bị lừa như Vương Mai, vẫn nhìn Từ An. Ông cụ "hầy da" một tiếng rồi dời mắt đi: "Tôi chỉ là dạo này trời trở lạnh nên họng hơi khô thôi, mai mua chút quả la hán về ngâm uống là khỏi."
"Ông cứ cứng đầu quá!" Vương Mai cằn nhằn một câu. Hai người nắm tay nhau đi qua cả đời, bà hiểu rõ tính cách của Từ An nhất, nhìn thì có vẻ dễ gần nhưng thực ra lại là một ông già bướng bỉnh. Thế nên bà không tiếp tục khuyên nữa mà quay sang nhìn Bùi Sâm: "Hôm nay sao lại rảnh rỗi đến đây thế, Đóa Đóa đi học rồi à?"
"Đi nhà trẻ rồi ạ." Bùi Sâm tiện tay cầm một quả cam trên bàn trà, bóc vỏ rồi đưa một nửa cho Từ An, nửa còn lại đưa cho Vương Mai: "Ông nhà viện trưởng Trần thứ Bảy này mừng thọ chín mươi tuổi, tổ chức một bữa tiệc nhỏ ở khu nghỉ dưỡng, đặc biệt bảo cháu đến đón hai bác, sẵn hôm nay rảnh rỗi nên ghé qua thăm hai bác luôn."
Vương Mai ăn một múi cam: "Sáng hôm qua ông Trần đã gọi điện rồi, chúng tôi sáng thứ Bảy sẽ đến, bên này nhiều việc bận rộn không rời đi được, hơn nữa Đóa Đóa còn phải đi học, chúng tôi đến sớm quá cũng không có ý nghĩa gì."
Viện phúc lợi ngày thường đã nhiều việc, Từ An lại là người hay lo nghĩ, việc gì cũng muốn tự tay quán xuyến đến nơi đến chốn. Bùi Sâm hiểu ông nên cũng không ép nữa, lấy từ trong túi ra một phong bì dày bằng giấy da bò đặt lên bàn trà.
"Sắp vào đông rồi, đổi mùa cần mua sắm nhiều thứ, đây là năm mươi nghìn tệ, bác cứ dùng trước đi, một thời gian nữa cháu lại đến."
Vương Mai không chịu nhận: "Cháu mới gửi tiền đến đây mà, bây giờ trong sổ vẫn còn, cháu cứ cầm về đi."
Bùi Sâm đứng dậy: "Vậy cứ để đó đi ạ, kiểu gì cũng sẽ có lúc dùng đến."
"Này!" Vương Mai không giữ được Bùi Sâm, lại quay sang trách Từ An: "Ông xem ông kìa, sao cứ ngồi im thin thít thế!"
Cánh cửa phòng làm việc được khép lại, Từ An mỉm cười lắc đầu: "Nó muốn đưa thì cứ để nó đưa, trong viện phúc lợi có bao nhiêu đứa trẻ lớn lên, chỉ có mỗi mình Bùi Sâm là biết báo ơn."
Thứ bảy là một ngày nắng đẹp. Khương Thanh Diễn tối qua gói quà trong phòng nên sáng nay dậy hơi muộn, chưa xuống đến tầng một đã nghe thấy dưới lầu rất ồn ào, đặc biệt là giọng nói trẻ con của Bùi Đóa Đóa, rất rõ ràng.
Mấy hôm trước sau khi cùng Bùi Sâm ăn một bữa tối gượng gạo, mấy ngày nay hai người không gặp mặt nhau. Anh cũng nhận ra mình hơi làm quá, lúc này gặp lại Bùi Sâm không khỏi thấy ngại ngùng. Khương Thanh Diễn dừng bước, nghe ngóng một lúc cũng không nghe thấy giọng của Bùi Sâm, lúc này mới do dự bước xuống lầu.
Trên ghế sô pha dưới lầu có mấy người trẻ tuổi đang chờ làm thủ tục nhận phòng, Mễ Hòa ôm một chú mèo con màu xám trong lòng, đứng bên cạnh xem Tằng Chấn nhập thông tin. Vài vị khách thỉnh thoảng hỏi Mễ Hòa vài câu về đường đi trong khu du lịch, Bùi Đóa Đóa ngẩng đầu rất nghiêm túc xen vào, chọc cho mọi người cười không ngớt.