Vốn dĩ không phải là hai người quá quen thuộc, lại còn có một người trong lòng hơi khó xử, nên bữa cơm này ăn trong im lặng. Trở lại Lộc Minh đã gần tám giờ, Bùi Sâm lên lầu xem Đóa Đóa trước. Khi xuống lầu, Khương Thanh Diễn, người vừa nãy còn ngồi ở tầng một, đã không thấy đâu nữa.
"Anh Bùi." Mễ Hòa ngồi ở quầy lễ tân, ngẩng đầu gọi Bùi Sâm đang đứng trên cầu thang: "Anh lại đây."
Bùi Sâm đi qua, Mễ Hòa hạ giọng: "Vị bác sĩ Khương kia định ở đây một tháng sao? Vẫn ở phòng 326?"
Chuyện này Bùi Sâm còn chưa kịp nói với Mễ Hòa. Bùi Sâm uống một ngụm nước nhìn Mễ Hòa, Mễ Hòa chỉ vào mã QR thanh toán đặt ở bên cạnh: "Vừa nãy anh ấy quét mã, chuyển vào một vạn tệ, nói là tiền phòng một tháng."
Dù sao tối qua cậu cũng ở phòng 326, căn phòng chưa bao giờ cho thuê ra ngoài, hôm nay lại cùng ông chủ trở về, Mễ Hòa hơi không rõ quan hệ giữa bọn họ, nên sau khi Khương Thanh Diễn chuyển tiền phòng cũng không dám nói nhiều. May mà Khương Thanh Diễn trông cũng không muốn nói nhiều, nói lời cảm ơn rồi lên lầu luôn.
Bùi Sâm uống cạn nửa cốc nước đá trong tay, đặt cốc sang một bên: "Cứ nhận tiền trước đã, cuối tháng làm sổ sách thì bảo bên tài vụ tách riêng khoản này ra."
"Vâng ạ." Mễ Hòa gật đầu.
Năm nay Đóa Đóa học lớp lớn mẫu giáo, hai năm trước cuộc sống mẫu giáo vô tư lự nên con bé đi học rất vui vẻ. Từ khi lên lớp lớn, để các bé có thể theo kịp tiến độ của tiểu học, nhà trẻ bắt đầu dần dần bổ sung thêm những kiến thức đơn giản trong chương trình học, thế nên Đóa Đóa lập tức không thích đi học nữa.
Buổi sáng thức dậy bĩu môi đánh răng rửa mặt xong, ngoan ngoãn theo ba xuống lầu ăn sáng.
Dì nấu ăn từ nhà bếp đi ra vừa đúng lúc nhìn thấy Đóa Đóa, cười tươi chào hỏi: "Đóa Đóa chào buổi sáng, lại đây ăn sáng nào."
Trên bàn có hai phần ăn sáng, trong đĩa hoạt hình có một chiếc bánh mì kẹp, một bát nhỏ hoa quả và một cốc sữa, phần còn lại là một bát mì nước trong.
"Sáng nay nhân bánh bao chưa nhào kỹ, làm chậm mất chút thời gian." Dì đứng bên cạnh Đóa Đóa, áy náy giải thích với Bùi Sâm: "May mà khách vẫn chưa dậy, chỉ có bác sĩ Khương hôm qua đã đi rồi, không ăn sáng."
"Đi sớm vậy sao?" Bùi Sâm hơi bất ngờ.
"À," dì gật đầu: "Tôi hỏi cậu ấy có muốn nấu bát mì không, cậu ấy nói không muốn ăn, không có khẩu vị, còn nói cảm ơn tôi hai lần, trông rất lễ phép."
Ăn được món ngon tâm trạng sẽ tốt lên ngay, Đóa Đóa uống mấy ngụm sữa lớn, khóe miệng dính sữa, nói lơ đãng: "Chú Khương thật tốt!"
Đưa Đóa Đóa đến trường mẫu giáo xong, Bùi Sâm không vội về khu nghỉ dưỡng, quay đầu xe đi về hướng khu phố cổ, gần nửa tiếng sau mới dừng lại trước cửa một viện phúc lợi.
Hôm nay thời tiết không được tốt lắm, âm u, trong sân không có mấy người. Bùi Sâm đi thẳng đến một tòa nhà nhỏ ba tầng đối diện cổng chính, rẽ rành lên lầu, dừng lại trước cửa phòng viện trưởng rồi gõ cửa.
"Mời vào." Vài tiếng ho khan hơi khàn vang lên. Bùi Sâm đẩy cửa bước vào, viện trưởng Từ An của viện phúc lợi đang ngồi trên ghế sô pha, vợ ông là Vương Mai ngồi bên cạnh xoa lưng cho ông.
Từ An ho một trận, khuôn mặt già nua vì thế mà đỏ bừng lên. Ông nhìn Bùi Sâm, vẫy tay ra hiệu anh lại gần ngồi.
"Ông bị cảm rồi à?" Bùi Sâm đi đến cạnh bàn, cầm lấy cốc nước của ông Từ rồi bước tới: "Đã đi bệnh viện khám chưa ạ?"