Chương 23

Bùi Sâm khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn: "Kỳ Nam nói đúng, nhà cho thuê ở Loba rất khó tìm, nhất thời có lẽ không dễ tìm được đâu."

Khương Thanh Diễn cúi đầu húp một ngụm cháo, nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn sang, rõ ràng là không nghĩ đến chuyện này, trong mắt lộ ra vẻ hoang mang, tay vẫn tiếp tục xé một miếng bánh màn thầu nữa.

Bùi Sâm nhìn anh chậm rãi xé cả cái bánh màn thầu nhỏ thành từng sợi ăn hết, mới mở miệng nói: "Phòng 326 bình thường đều để trống, nếu không tìm được chỗ ở thích hợp thì cứ ở đó cũng được."

Cả Loba này không tìm được chỗ nào ở thoải mái hơn khu nghỉ dưỡng, mặc dù đây là khu mới, nhưng gọi xe rất dễ, mười mấy phút là đến bệnh viện, giao thông cũng coi như thuận tiện.

Khương Thanh Diễn ngậm một miếng bánh màn thầu nhỏ trong miệng, nghiêng đầu nhìn Bùi Sâm, im lặng vài giây mới nuốt xuống miếng bánh, lập tức cầm điện thoại đặt bên cạnh lên: "Nếu không làm phiền thì tốt quá, vậy tôi sẽ trả anh tiền phòng theo giá phòng cùng loại, tạm thời là một tháng vậy."

Phòng cùng loại trên thị trường giá cơ bản đều từ 350 trở lên, một tháng là hơn một vạn tệ, Bùi Sâm liếc nhìn anh, lấy điện thoại ra mở mã QR thu tiền trên WeChat, xoay màn hình đặt trước mặt Khương Thanh Diễn.

"Phòng trống để không cũng phí, nếu nhất định muốn trả tiền thì cứ trả tiền ăn sáng và ăn tối, 300 tệ."

Khương Thanh Diễn quét mã, nghe vậy thì ngẩn người ngẩng đầu nhìn sang, nói thì nói vậy, nhưng có cho thuê hay không là một chuyện, anh ở miễn phí lại là một chuyện khác.

"Nhưng mà..." Khương Thanh Diễn hơi nhíu mày, rõ ràng là không đồng ý.

"Ba ơi!" Bùi Đóa Đóa không biết đã tỉnh giấc từ lúc nào, tự mình chạy xuống lầu vòng một vòng mới thấy Bùi Sâm trong sân, sau đó mở to mắt: "Chú Khương?"

"Đóa Đóa chào buổi sáng." Khương Thanh Diễn tạm thời bỏ dở việc quét mã, đặt điện thoại xuống, kéo ghế ra một chút, chống cằm mỉm cười nhìn cậu bé: "Sao dậy sớm thế?"

"Ba nói hôm nay con có thể đi học mẫu giáo rồi." Bùi Đóa Đóa hôm qua đã hết sốt, trước đó ở khoa nhi chỉ được kê đơn truyền nước hai ngày, vừa mở mắt ra đã thấy Khương Thanh Diễn ở dưới lầu, theo bản năng hỏi: "Sáng nay con còn phải truyền nước nữa không ạ?"

Vẫn là kiểu phục vụ tận nhà như vậy nữa chứ.

Bùi Sâm không nói gì, Khương Thanh Diễn xòe lòng bàn tay ra: "Lại đây chú sờ xem nào."

Bùi Đóa Đóa vốn đang đứng bên cạnh ghế của Bùi Sâm, nghe lời liền đi tới, ngoan ngoãn để bàn tay Khương Thanh Diễn áp lên trán mình.

Khác với bàn tay của ba, tay chú Khương không rộng và dày như vậy, trên ngón tay không có vết chai, mang theo hơi ấm dễ chịu hơn, nhẹ nhàng áp lên trán, Bùi Đóa Đóa chớp chớp mắt, cảm thấy vô cùng thoải mái.

"Không sốt nữa rồi, vậy thì không cần truyền nước nữa nhé." Khương Thanh Diễn buông tay ra trêu chọc cậu bé: "Nhưng phải uống nhiều nước, không được ốm nữa đấy."

Bùi Đóa Đóa "Oa" lên một tiếng: "Tuyệt quá! Con có thể đi học rồi!"

Khương Thanh Diễn bị vẻ mặt vui mừng của cậu bé chọc cười, Bùi Đóa Đóa tự mình vui vẻ một hồi mới nhớ ra, lại nghiêng đầu nhìn anh: "Vậy sao chú Khương lại đến sớm thế ạ?"

"Chú Khương dạo này ở đây, ở phòng 326." Bùi Sâm giải thích thay anh: "Ở ngay cạnh phòng con."

Vừa ngủ dậy đã nhận được hai tin vui lớn, Bùi Đóa Đóa "Hả?" lên một tiếng, lập tức nhảy dựng lên: "Tuyệt vời! Chú Khương muôn năm!"

Người phụ nữ tưởng Khương Thanh Diễn là bệnh nhân, vừa thương xót vừa chuẩn bị cho anh một bữa sáng thịnh soạn, ngay cả cháo cũng được múc bằng bát cỡ lớn. Khương Thanh Diễn ăn một cái bánh màn thầu nhỏ và một bát cháo đã no rồi, cầm quả trứng luộc bóc vỏ, khó xử nhìn Bùi Đóa Đóa đang đứng bên cạnh lưỡng lự không muốn đi.