Chương 11

Bùi Đóa Đóa lần đầu tiên truyền dịch mà vui vẻ như vậy, ăn hết kẹo mυ"ŧ, miệng đầy vị ngọt, trước khi đi còn vui vẻ chào tạm biệt cô y tá rút kim cho mình.

Khu nghỉ dưỡng vẫn náo nhiệt như cũ, chỉ cần ở trong đó thôi cũng có thể chơi cả ngày. Bùi Sâm đỗ xe xong, đi theo Bùi Đóa Đóa vào cửa liền thấy bóng người đang ngồi ở quầy bar.

"Chú Kỳ!" Bùi Đóa Đóa chạy tới: "Oa! Bánh kem sô cô la!"

Kỳ Nam ngạc nhiên nhìn cậu bé: "Không phải đi truyền dịch sao? Sao còn vui vẻ thế?"

Bùi Đóa Đóa đắc ý giơ mu bàn tay lên: "Hôm nay có một chú rất đẹp trai truyền dịch cho con, không đau chút nào!"

"Tiếc thật." Kỳ Nam thở dài khoa trương: "Tiếc cho cái bánh kem mà ta đặc biệt mua để dỗ con."

Bùi Đóa Đóa cười khúc khích mấy tiếng: "Không tiếc, không tiếc! Ngày mai con sẽ mang đến bệnh viện chia sẻ cùng chú Khương hôm nay!"

Bùi Sâm tiện tay ném chìa khóa xe vào chiếc giỏ tre nhỏ bên cạnh quầy bar. Kỳ Nam chống khuỷu tay lên bàn, ghé sát lại gần anh, hạ giọng hỏi: "Nghe nói mấy hôm trước cậu bị cưỡng bức?"

Bùi Sâm nhìn anh ta với vẻ mặt vô cảm qua mặt bàn. Kỳ Nam lại hỏi: "Mễ Hòa nói người đó trông cũng khá được, thế nào, không để lại phương thức liên lạc gì sao?"

"Cậu có thể đi được rồi." Bùi Sâm quay đầu rót một ly nước đá, uống hai ngụm.

"Thôi được rồi, không nói nữa, không nói nữa, tôi chỉ tò mò là ai mà lại gan to đến vậy, cũng muốn có cơ hội gặp mặt." Trước khi sắc mặt Bùi Sâm hoàn toàn sa sầm, Kỳ Nam lập tức khéo léo chuyển chủ đề: "Lúc nãy tôi đến thấy quảng trường gần khu nghỉ dưỡng đang được trang hoàng, là vì mừng thọ chín mươi tuổi của ông cụ nhà viện trưởng Trần à? Tôi chỉ muốn hỏi nhà họ dự định đặt bao nhiêu bàn, để tôi còn mang rượu đến."

"Họ nói là không muốn làm lớn, chỉ muốn cho cụ vui vẻ náo nhiệt một chút, chỉ mời người thân thôi, dự tính khoảng năm sáu bàn." Bùi Sâm không từ chối: "Cậu cứ mang rượu đến trước một ngày là được."

"Được," Kỳ Nam đứng dậy: "Vậy tôi đi đây, ngày kia sẽ đến."

Khương Thanh Diễn mới đến, đi dạo quanh bệnh viện một vòng rồi mới bắt xe về khách sạn. Lấy điện thoại ra mới thấy có một lời mời kết bạn trên Wechat, đối phương có vẻ rất gấp gáp, liên tục gửi đến mười mấy lần, mỗi lần ghi chú chỉ có hai chữ: Bùi Sâm.

Bùi Đóa Đóa trông rất đáng yêu, quần áo đều do Mễ Hòa giúp chọn, nhìn như một fashionista nhí. Lúc này cậu bé đang ngồi ở sân, lắc lư hai cái chân ngắn, vẻ mặt lo lắng nhìn chằm chằm vào điện thoại của Bùi Sâm.

Vẻ ngoài đáng yêu của cậu bé thu hút không ít khách du lịch, ai cũng thấy cậu bé giống một ngôi sao nhí.

Điện thoại rung lên, hiển thị thông báo lời mời kết bạn đã được chấp nhận. Bùi Đóa Đóa mừng rỡ, vội vàng mở hộp thoại của Khương Thanh Diễn, liên tục gửi mười mấy nhãn dán.

Bùi Sâm không bao giờ dùng nhãn dán, nhãn dán lưu trong Wechat đều là do Mễ Hòa tự tạo bằng ảnh selfie của Bùi Đóa Đóa, vì vậy mười mấy nhãn dán này đều là hình mặt Bùi Đóa Đóa to đùng.

Khương Thanh Diễn là người miền Nam chính gốc, đến Loba mấy ngày vẫn chưa thích ứng được với khí hậu nơi đây, về đến khách sạn liền đun một ấm nước. Tiếng ấm nước quá lớn, át cả tiếng thông báo Wechat. Đến khi cầm điện thoại lên mới thấy Bùi Sâm đã gửi đến 16 tin nhắn, toàn là khuôn mặt nhăn nhó của Bùi Đóa Đóa, không nhịn được cười thành tiếng, mở nhãn dán ra xem, do dự một chút, rồi gửi một nhãn dán tự tạo duy nhất mình lưu.