Nghe nói Chu Vận cũng ở đó, Lý Mi Nhi thầm nghĩ, e rằng nàng ấy và mình đều đến vì chuyện này.
Phi Nhứ cùng Lý Mi Nhi đi đến khu nhà ngang phía Đông.
Vừa bước vào cửa liền nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ bên trong, Lý Mi Nhi thả lỏng tâm trạng rồi bước vào.
Dù bình thường vẫn thường xuyên gặp Vân Nương, nhưng lúc này gặp lại vẫn không khỏi nín thở, sợ rằng cái vẻ chợ búa phố xá của mình sẽ làm phiền đến mỹ nhân.
Hôm nay Vân Nương khác hẳn so với mọi ngày.
Trước đây, Vân Nương luôn ăn mặc sao cho đơn giản nhất, đôi khi còn giản dị hơn cả người hay chạy ra ngoài như Lý Mi Nhi.
Thế nhưng hôm nay Vân Nương lại mặc chiếc váy dài bằng lụa dệt kim màu tím, thêu hoa mẫu đơn và phượng hoàng, trên đầu cài trâm bạch ngọc, còn trước ngực thì đeo chuỗi hồng ngọc, son phấn điểm tô nhẹ nhàng trông chẳng khác gì một tiên nữ giáng trần.
Lý Mi Nhi suýt nữa không thốt nên lời: "Vân Nương, hôm nay ngươi đây là…"
Cô nương tên Vân Nương họ Hạ, là nữ nhi của tri phủ Hồ Châu Hạ Thời Duyên, đầu năm nay vừa mới đến tuổi cập kê.
Nàng khẽ cười: "Mẫu thân ta nói qua một thời gian nữa là ta sẽ thành thân, phu gia lại có địa vị như vậy nên phải ăn mặc chỉnh tề hơn, không thể như trước đây, cứ như một nha đầu hoang dã được. Thật ra ta cũng không thích dùng mấy thứ son phấn này lắm."
Lý Mi Nhi ngập ngừng: "Nếu nói như vậy, người nhà ngươi thực sự không phản đối chuyện ngươi đổi hôn ước nữa sao?"
Thì ra nhà Vân Nương có tổng cộng hai nữ một nam.
Trưởng nữ là Nguyên Nương, do nguyên phối Trình thị sinh ra, năm năm trước đã gả đến Hà gia có nghề thái y ở phủ Hàng Châu, trở thành thiếu nãi nãi.
Hai người còn lại là Vân Nương và Hạ Kỳ là đệ đệ của nàng.
Cha chồng của Nguyên Nương là thái y, phu quân Nguyên Nương cũng làm việc trong thái y viện, sau khi thành thân liền theo phu quân đi lên phía Bắc.
Mọi chuyện bắt đầu từ đây. Mẫu thân của Vân Nương là Chân thị, tuy là kế thất, nhưng đối xử với Nguyên Nương như con ruột.
Bà mời danh sư dạy nàng ta đọc sách, biết chữ, dạy nàng ta cách quản lý việc nhà, để nàng ta không bị người đời chê cười là trưởng nữ mất cha, lại còn tìm cho nàng ta một mối hôn sự cực tốt: Hà gia nhiều đời làm nghề y, gia sản to lớn, gia phong trong sạch.
Vì vậy, Nguyên Nương đáp lại ân tình, cũng muốn tìm cho muội muội một mối hôn sự tốt ở kinh thành.