Chương 2

Bàng thị cảm thán, rồi lại tự trách mình: "Như ta đây, cho dù là chính thất thì có ích gì, ngay cả cháu gái mình cũng không bảo vệ được."

Tuy rằng thân phận của Bàng thị là Tổng đốc phu nhân cao quý nhưng Văn ma ma vẫn có chút đồng cảm.

Khi còn trẻ, vận may của Bàng thị rất tốt.

Bà vốn là nhị tiểu thư của một quan viên lục phẩm, trưởng tỷ của bà có dung mạo xinh đẹp như hoa như trăng, văn chương xuất sắc, nhờ danh tiếng tài nữ mà có được một mối hôn sự cực tốt.

Nhưng đúng lúc sắp gả cho công tử Hầu phủ, trưởng tỷ lại mắc bệnh hiểm nghèo, thế là hôn sự này liền rơi xuống người bà.

Nếu không, bà vừa không có nhan sắc, lại không có danh tiếng, sao có thể gả cho công tử Hầu phủ được.

Song, mối hôn sự này bề ngoài trông có vẻ vinh hiển, nhưng thực chất trong gia đình, Bàng thị hoàn toàn không có quyền làm chủ.

Sau khi sinh nhi tử bà liền thất sủng, ở nhà cũng chỉ như một món đồ trang trí.

Sau khi nhi tử độc nhất của Bàng thị chết trận nơi sa trường, bà chỉ còn lại một mầm non duy nhất là Oánh tỷ nhi được gửi gắm ở Hầu phủ tại kinh thành, do đại tẩu của Bàng thị, tức Hầu phu nhân, đích thân nuôi dưỡng.

Ban đầu, Bàng thị còn mong đại tẩu ở kinh thành có thể thay mình tìm cho tôn nữ một nhà quyền quý để kết thân, nào ngờ chưa đợi được hôn sự tốt, lại nhận được tin dữ là tôn nữ phải hòa thân.

Bàng thị khóc đến mù cả mắt, nhưng đại nhân vẫn lạnh lùng mặc kệ, chỉ nói là do bà tự ý gửi tôn nữ ở Hầu phủ.

Hai phu thê từ đó trở mặt, hiện giờ ngay cả việc duy trì hòa thuận vẻ bề ngoài cũng khó khăn.

Đương nhiên, Bàng thị sẽ không tìm ông ta giúp đỡ, cho dù ông ta vẫn là Tổng đốc Giang Nam.

Nhưng lúc này không phải là lúc nghĩ nhiều như thế, bởi tôn nữ của Bàng thị sắp phải thay thế An Lạc công chúa trong cung gả xa đến Ô Tôn.

Hoàng đế muốn liên hôn với phiên bang để tỏ ý hòa hảo, đương nhiên không muốn cử công chúa thật đi, bèn chọn tôn nữ của Bàng thị để thay thế công chúa thật đi liên hôn.

Nghe nói Ô Tôn là vùng đất man rợ, cỏ mọc không nổi, Oánh tỷ nhi mảnh mai yếu ớt của bà làm sao sống nổi ở đó?

Không còn cách nào khác, vừa hay lại có cơ hội diện kiến Hoàng hậu, Bàng thị sẵn lòng thử một phen.

Ngày hôm sau ở hành cung, bà đã gặp vị kế Hoàng hậu trong truyền thuyết.