Chương 1

Vào tiết cuối xuân, hoa đào vẫn còn đọng sương dày, thuyền của hoàng gia từ phương Nam xuôi về Bắc, đi đến giữa kênh đào.

Mây mờ xa xăm, ánh sáng nhuốm sắc ngọc, trong làn sương mỏng buổi sớm, thuyền ngự cao vυ"t như chạm tới mây, tựa như thuyền tiên, ai không biết còn tưởng mình đã nhìn thấy thuyền tiên trên cõi cực lạc.

Tại bến cảng Vũ Châu, các quan viên và mệnh phụ đã chờ sẵn.

Trong số đó, nữ tử đứng đầu là Bàng thị, phu nhân Tổng đốc Giang Nam.

Bà năm nay cũng đã đến tuổi năm mươi, không thể sánh với người trẻ.

Có lẽ vì chờ đợi đã lâu nên bà ho mấy tiếng, nha hoàn vội vàng đưa áo choàng, nhưng lại bị bà từ chối.

Không vì lý do gì khác, đây là lúc nghênh đón Hoàng hậu nương nương, sao có thể bất kính thất lễ.

Ban đầu, Nguyên Thái Đế dẫn theo Hạ Hoàng hậu du ngoạn Giang Nam, nhưng sau đó chỉ có một mình Hoàng hậu trở về kinh thành, bọn họ không dám suy đoán nguyên do quá nhiều.

Thuyền ngự cập bến nhưng không thấy bóng dáng Hoàng hậu đâu, chỉ thấy một đoàn người rầm rộ bao quanh một chiếc kiệu màu vàng sáng đi thẳng vào hành cung.

Sau khi trở về, Bàng thị liền gọi đại phu kê đơn, uống thuốc đắng suốt một ngày, sợ rằng bản thân đã nhiễm phong hàn.

Người hầu cận của bà là Văn ma ma nói: "Phu nhân, hà tất phải khổ như vậy? Người chỉ cần nói thân thể không khỏe, đại nhân cũng sẽ không trách người đâu! Ngày mai đi gặp Hoàng hậu, cứ nóng lạnh thất thường thế này, lỡ mắc phải bệnh tật gì thì biết phải làm sao?"

Bàng thị cười khổ: "Nếu ta không đi, Oánh tỷ nhi của ta phải làm sao đây? Ta chỉ có một cơ hội này thôi. Nghe nói Hoàng hậu nương nương xử sự vô cùng công chính nghiêm minh, chuyện của Oánh Nhi, ta chỉ có thể cầu xin người thôi. Bằng không, đại nhân bị danh lợi làm mờ mắt, tuyệt đối sẽ không đứng ra lên tiếng cho Oánh Nhi."

Văn ma ma cực kỳ đồng tình với điều này: "Nô tỳ từng nghe nói vị kế Hoàng hậu Hạ thị này tuy không cần kiệm hiền minh như cố nguyên hậu, nhưng lại là người chính trực vô tư, rất được Hoàng thượng sủng ái. Nếu không thì sau khi nguyên hậu mất, một người không con không cái như bà ấy cũng sẽ không được lập làm Hoàng hậu."

"Không con không cái cũng chỉ là chuyện nhỏ, Hạ Hoàng hậu xuất thân không hiển hách, trong nhà ngay cả huân tước hay danh thần cũng không có, ấy vậy mà vào lúc ba mươi tuổi lại có thể vượt qua các phi tần đã sinh hoàng tử, một bước được phong làm Hoàng hậu. Tính đến nay đã làm Hoàng hậu được hai mươi năm rồi."