Thẩm Giang Vân bị lời nói thẳng thắn của Thẩm Giang Lâm làm cho suýt sặc. Mấy ngày nay, hắn vẫn cho rằng nhị đệ đã trưởng thành không ít sau khi được cứu lên khỏi hồ, không ngờ hôm nay lại nói mấy câu y như trước, không biết giữ mồm giữ miệng.
Cũng phải thôi, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.
Thật ra Thẩm Giang Vân vốn không để ý Thẩm Giang Lâm trước kia là người thế nào.
Hắn ta và đệ đệ đều sống trong Hầu Phủ, là huynh đệ một nhà, nhưng từ nhỏ Thẩm Giang Lâm đã không thích qua lại với hắn ta, lớn lên thêm chút nữa thì gặp lần nào không vui vẻ lần đó. Tuy ngoài mặt chưa từng xảy ra tranh chấp, nhưng trong lòng luôn cảm thấy không thể nói chuyện được với nhau.
Thẩm Giang Vân vốn là người không thích xung đột với người khác. Đã không hợp, thì thôi, tránh nhau ra là xong.
Cho tới khi Thẩm Giang Lâm nhảy xuống hồ được cứu lên, Thẩm Giang Vân mới phát hiện ra đệ đệ này thật ra rất thông minh, đầu óc nhanh nhạy, đặc biệt là còn hiểu đôi chút về hội họa. Những lời hắn ta không thể nói với phụ mẫu, nhưng lại có thể tâm sự với đệ đệ, khiến cho khoảng cách giữa hai huynh đệ xích lại gần hơn chút. Hắn ta cũng thật lòng đối đãi Thẩm Giang Lâm như đệ đệ.
So với bộ dạng ngụy trang trước mặt Tɧẩʍ ɖυệ và Ngụy thị, thì Thẩm Giang Lâm ở trước mặt Thẩm Giang Vân chân thật hơn nhiều, cũng vì thế mà khiến Thẩm Giang Vân dần dần tiếp nhận vị “đệ đệ mới” này.
Thẩm Giang Vân khẽ mỉm cười, thấy Thẩm Giang Lâm nâng niu tờ giấy viết đáp án như trân bảo, những muộn phiền tích tụ trong lòng hắn ta suốt hôm nay cũng tan biến vài phần.
“Vậy đệ cho rằng, người làm đại ca như ta nói lời không giữ lời, không chịu dạy đệ sao?”
Huynh đệ hai người dần xóa bỏ ngăn cách, nói chuyện cũng thoải mái hơn nhiều.
Thẩm Giang Lâm vội vàng chắp tay xua tay lia lịa:
“Nào dám, đại ca! Trong lòng đệ hiện tại huynh còn cao hơn cả Trương tiên sinh ấy chứ! Huynh là thế này này!”
Thẩm Giang Lâm giơ ngón cái lên, khiến Thẩm Giang Vân nghe xong vừa buồn cười vừa xấu hổ. Trong lòng hắn ta thầm nghĩ: Đệ mà biết đại ca đệ hôm nay bị Tần tiên sinh mắng cho một trận nên thân, e là không còn sùng bái ta như thế đâu.
“Được rồi được rồi, đừng có mà dẻo miệng. Ngày mai ta sẽ hỏi Tần tiên sinh mấy câu này, giờ này ngày mai đệ cứ đến tìm ta là được.”
Lúc Thẩm Giang Vân viết đáp án, vô tình lấy tay trái chống vào bàn, nhất thời đau tới mức cắn răng trợn mắt. Nhưng vì muốn giữ phong thái của một vị huynh trưởng, hắn ta cố làm ra vẻ điềm nhiên như không, không để lộ.
Thẩm Giang Lâm thấy Thẩm Giang Vân đã đáp ứng, lúc này mới cao hứng cáo từ rời đi.
Nhìn bóng lưng tiêu sái của Thẩm Giang Lâm, Thẩm Giang Vân lại buông tiếng thở dài. Vốn dĩ hôm nay hắn ta bị đánh vào tay trước mặt bao người, mặt mũi cũng chẳng còn, mai định giả bệnh xin nghỉ, nhưng đêm nay đã nhận lời của Thẩm Giang Lâm nên lại không thể không đến lớp.
Mà nếu đã đến lớp, thì bài vở hôm nay tất nhiên phải hoàn thành.
Suy đi tính lại, Thẩm Giang Vân chỉ đành bất đắc dĩ trải sách vở ra, bắt đầu dùi mài học tập.
Quyển “Thiên Hương Ký” vốn định mở ra xem một chút, đã sớm bị Thẩm Giang Vân vứt ra khỏi đầu, đêm nay ngoài bài học thường ngày, còn có cả hình phạt chép sách của Tần tiên sinh, nếu không tranh thủ viết, e rằng lại phải chong đèn tới canh ba mới xong.
Hôm sau, Thẩm Giang Vân đến phủ Tần tiên sinh, cùng mấy sư huynh đệ nộp bài rồi ngồi xuống ôn bài.
Hôm qua Thẩm Giang Vân làm trò cười trước lớp, mấy sư huynh đệ đều lén liếc nhìn hắn ta ngồi tít phía sau, chẳng ai bước đến chào hỏi.
Tần tiên sinh tên Tần Miễn, xuất thân từ danh môn đất Thục, nay trong triều còn có thân tộc làm quan ở Viện Hàn Lâm và Quốc Tử Giám, có thể gọi là thư hương thế gia, dòng dõi thanh lưu.
Tần Miễn từ nhỏ đã nổi tiếng tài hoa ở đất Thục, hai mươi lăm tuổi đỗ cử nhân, nhưng sau nhiều lần lỡ duyên tiến sĩ, bèn buông bỏ con đường khoa cử, chuyên tâm biên soạn thời văn, lập thành hệ thống kiến giải thi cử riêng biệt. Nhiều thí sinh đỗ đạt đều kính ngưỡng những bài văn do Tần Miễn tuyển chọn, tạo nên phong trào học tập trong kinh thành. cũng vì thế, biết bao người cầu xin được nhập môn theo học Tần Miễn.
Cho nên, dù Thẩm Giang Vân là thiếu gia Hầu Phủ, trong môn hạ của Tần Miễn cũng không phải nhân vật lớn gì.
Thẩm gia là dòng dõi công huân lâu đời, nhưng người sáng suốt nhìn qua là biết, Thẩm hầu gia Tɧẩʍ ɖυệ hiện giờ đã không còn được đế tâm, chức Tứ phẩm Thái Thường Tự khanh chỉ e là trạm dừng cuối trong chốn quan trường.
Trong tình huống như thế, so với các sư huynh đệ đồng môn, hoặc là xuất thân Viện Hàn Lâm danh giá, hoặc là nhi tử của Hộ bộ thị lang có thực quyền trong tay, Thẩm Giang Vân cũng không tính là nổi bật.