Chương 20.1: Tiểu đệ dạy huynh

Ngay khi Thẩm Giang Vân định đưa tay cầm lấy quyển sách xem một chút, ma ma giữ cửa đã vội vàng bẩm báo nhị thiếu gia cầu kiến.

Thẩm Giang Vân lập tức đem quyển sách giấu dưới mấy quyển kinh thư khác trên án thư, trấn định tâm thần rồi mới gọi người vào.

Thu Bạch thấy thế, lập tức thức thời lui ra ngoài.

Mấy ngày nay, thật ra Thẩm Giang Vân luôn có chút tránh né Thẩm Giang Lâm. Từ sau lần mạnh miệng trước mặt Thẩm Giang Lâm, nói lời mà không làm được, hắn ta áy náy trong lòng, gặp Thẩm Giang Lâm là muốn tránh, không muốn đối mặt trực tiếp.

Nhưng hôm nay Thẩm Giang Lâm đích thân tới đây, hắn ta cũng không tiện từ chối.

Huynh đệ hai người cung kính hành lễ, hàn huyên mấy câu, sau đó Thẩm Giang Lâm mới rút ra một tờ giấy từ trong tay áo, nói ra mục đích đến đây.

Thì ra là hắn tới thỉnh giáo Thẩm Giang Vân.

Thẩm Giang Vân chợt nhớ ra, hắn ta từng đáp ứng lời của Thẩm Giang Lâm, trong lòng liền hiểu ra. Tuy rằng dạo gần đây hắn ta học hành không ra gì trước mặt Tần tiên sinh, nhưng dù gì cũng đã thi đỗ đồng sinh, so với tiểu đệ Thẩm Giang Lâm vừa mới nhập học ba năm, thì cũng coi như vẫn có thể chỉ bảo được phần nào.

Thẩm Giang Vân nhận lấy tờ giấy từ tay Thẩm Giang Lâm, vừa xem qua thì sắc mặt hắn ta liền hiện ra vẻ khó xử.

Thẩm Giang Lâm đặt ra tổng cộng năm câu hỏi, trong đó có hai câu hắn ta biết đáp án chính xác, một câu thì hắn cũng giải đáp được đôi chút, không dám chắc có đúng hay không, còn hai câu cuối hắn hoàn toàn không biết đáp án là gì.

Bởi vì những câu hỏi của Thẩm Giang Lâm, không chỉ đơn giản là giải thích kinh nghĩa, mà là trích dẫn câu chữ trong “Đại Học”, yêu cầu đưa ra lý giải riêng, đồng thời mở rộng suy luận, dẫn tới nhiều hướng tư duy khác nhau, cần Thẩm Giang Vân phân tích tuần tự, làm rõ từng điểm một.

Nho học, vốn là một chi phái trong triết học. Tuy Thẩm Giang Lâm không phải như học trò ở thời đại này, mỗi ngày đều phải khổ tâm nghiên cứu Tứ Thư Ngũ Kinh, coi đó là sách vở nhất định phải học thuộc để khảo thí. Nhưng nhờ đến từ hậu thế mà hắn cũng đã từng nghiên cứu sâu sắc về điển tịch Nho gia. Hơn nữa, hắn còn suy xét từ cái nhìn của mấy trăm năm sau, hệ thống lại tư tưởng Nho học, khảo sát như một trường phái triết học.

Thế nên, khi Thẩm Giang Lâm chỉ đặt ra một câu hỏi nhỏ, thì Thẩm Giang Vân đã phải nghiền ngẫm sâu sắc ý tứ trong từng câu chữ nguyên văn, mới có thể trả lời đúng mạch được.

Ở hiện đại, có rất nhiều người cho rằng, khoa cử cổ đại chỉ là chuyện đọc sách cứng nhắc, học thuộc vô nghĩa, hình ảnh thư sinh nghèo đầu bù tóc rối, miệng lẩm nhẩm kinh văn đã ăn sâu vào tâm khảm dân gian.

Nhưng từ triều Đường, chế độ khoa cử đã tồn tại hơn một nghìn ba trăm năm không hề gián đoạn, ắt hẳn nó phải có điều hợp lý.

Khoa cử khảo thí, đâu chỉ là học thuộc lòng, mà còn đòi hỏi phải vận dụng tư tưởng Nho gia để lý giải hiện tượng, bình phẩm danh nhân, phân xét thị phi, xét công luận tội và đưa ra phương cách trị quốc, tất cả đều lấy điển tịch Nho gia làm cốt lõi, hiểu rõ nghĩa lý trong sách thánh hiền, ấy mới là trọng tâm trên hết.

Thẩm Giang Vân im lặng trầm ngâm hồi lâu, giải đáp tường tận những phần hắn ta thông suốt, cũng không giấu diếm nửa lời, còn phần chưa nắm chắc, hắn ta thoáng ngập ngừng, sau đó thành thật nói:

“Nhị đệ, mấy câu còn lại, ta thật sự không rõ lắm. Chẳng hay đệ có thể lui lại đêm mai lại đến không? Ta sẽ đi hỏi Tần tiên sinh, rồi lại về bàn luận cùng đệ.”

Thẩm Giang Vân không muốn chỉ bảo Thẩm Giang Lâm những kiến thức mình không nắm chắc. Tuy rằng hắn ta có thể làm như vậy, bởi Thẩm Giang Lâm cũng không thể nào hỏi lại Trương tiên sinh để kiểm chứng. Nhưng như vậy, nếu sau này vào trường thi, Thẩm Giang Lâm làm lạc đề lệch ý, thì chẳng phải là do hắn ta hại sao?

Tâm địa Thẩm Giang Vân không phải hẹp hòi.

Thẩm Giang Lâm nghe vậy, không hề lộ vẻ thất vọng hay bất mãn, ngược lại còn vui vẻ nài nỉ Thẩm Giang Vân viết lại đáp án hai câu vừa rồi, hắn muốn trở về học thuộc ngay. Hắn còn có chút ngượng ngùng, liên tiếp nói: “Làm phiền đại ca rồi.”

Khiến Thẩm Giang Vân mới thật sự cảm thấy ngượng trong lòng, vội vã cầm bút viết lại những gì vừa mới giảng giải cho Thẩm Giang Lâm.

Lúc Thẩm Giang Vân viết xong đáp án, Thẩm Giang Lâm liền cẩn thận thổi khô mặt giấy, vừa gấp lại đặt vào trong ngực áo, vừa vui vẻ cảm khái nói:

“Đại ca, mấy câu hỏi này đệ đã suy đi nghĩ lại nhiều lần rồi, nhưng ở học đường Trương tiên sinh chỉ dạy có mấy câu cũ, không có ai giúp đệ gỡ được khúc mắc. Hôm trước đại ca nói sẽ giúp đệ, không ngờ nay lại giúp thật...”

Nói đến đây, dường như Thẩm Giang Lâm đột nhiên phát giác ra gì đó, dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Giang Vân đang ngượng ngùng, có chút quẫn bách nói:

“Đại ca, trước đây đệ cứ nghĩ huynh không thích đệ, nên đệ cũng luôn tỏ ra chống đối huynh. Nay mong đại ca đừng chấp nhặt những hiềm khích xưa.”