Chương 19.3: Từ biệt Mạnh Chiêu

Những lời hùng hồn từng hứa trước mặt Thẩm Giang Lâm, thoắt cái bị thực tế tàn khốc đập tan tành.

Càng khó học, lại càng không muốn học; càng không muốn học, lại càng học qua loa; càng học qua loa, lại càng tụt lại phía sau, vòng luẩn quẩn đó khiến Thẩm Giang Vân mỗi ngày lên lớp đều mê man buồn ngủ, tinh thần sa sút.

Tần tiên sinh thấy vậy, trong lòng càng thở dài không thôi.

Đại tiết mới qua, Tần tiên sinh thấy mấy ngày đầu Thẩm Giang Vân có chút tinh thần tiến thủ, ông ta còn mừng thầm trong lòng, định bụng nếu tháng này Thẩm Giang Vân khảo giáo không tệ, sẽ chấm cho một hạng ưu để khích lệ. Nào ngờ chưa được mấy hôm, hắn ta đã yếu kém như trước.

Mắng cũng mắng rồi, đánh cũng đánh rồi, Thẩm Giang Lâm đã mười lăm tuổi mà còn trông mong tiên sinh đốc thúc, thì e rằng sau này cũng chẳng làm nên trò trống gì.

Tần tiên sinh thầm thở dài, càng lúc càng không thích Thẩm Giang Vân. Thẩm Giang Vân vốn đã kính sợ Tần tiên sinh, nay lại càng sợ tới mức vừa nghe đến việc học liền mặt mày ủ rũ như đưa đám.

Bài vở học không vào, lại sợ Tần tiên sinh tới bẩm báo trưởng bối trong phủ, Thẩm Giang Vân cũng không dám vẽ tranh nữa. Hắn ta sợ nếu bị bắt gặp, tội sẽ chồng thêm tội. Bởi vì vẽ tranh phải pha màu, chọn giấy, thay bút, nhỡ đâu đang mải mê vẽ lại bị phụ thân hay mẫu thân bắt gặp, thì trốn cũng không kịp.

Hai quyển sách ấy đều kể về một thư sinh nghèo vào kinh ứng thí, gặp được quý nhân phù trợ, cuối cùng cưới được tiểu thư thế gia, khiến Thẩm Giang Vân đọc đến mê mẩn không rời.

Thẩm Giang Lâm vốn e sợ con đường khoa cử, nay lại cảm thấy nhân vật trong sách thi đỗ dễ như trở bàn tay, hắn ta liền tự hóa thân vào nhân vật, cảm thấy cực kỳ sảng khoái.

Khi đi học thì không dám đọc, về phủ lại phải thỉnh an phụ mẫu, đám hạ nhân hầu hạ bên người cũng đều là tai mắt của phụ mẫu, Thẩm Giang Vân đành phải đợi đến khuya, đuổi mấy hạ nhân gác đêm ra ngoài, rồi mới chui vào màn trướng đọc thoại bản.

Tuổi trẻ khó kìm lòng, đọc tới đoạn hay là không thể dừng lại, cứ phải đọc cho xong rồi mới chịu buông xuống. Đến khi gà gáy canh ba, hắn ta mới đành lòng gấp sách lại, lúc đó chỉ còn chưa đầy hai canh giờ để ngủ.

Thế là ngày hôm sau, Thẩm Giang Vân học hành càng thêm sa sút, ngáp ngắn ngáp dài, đầu óc mơ màng. Sáng nay bị Tần tiên sinh gọi lên trả bài, hắn ta ấp úng mãi cũng không nói được câu nào khiến Tần tiên sinh nổi trận lôi đình, hung ta đánh mười thước vào lòng bàn tay hắn ta mới hả giận.

Giang Vân bị đánh đau cũng không dám kể với người trong nhà, may mà bị đánh vào tay trái. Hắn ta ráng chịu đau tới thỉnh an Ngụy phu nhân, nói hôm nay học hành vất vả, xin phép dùng bữa tối trong viện riêng, không tới dùng cơm cùng Ngụy thị.

Ngụy thị đâu có biết chuyện bên ngoài của Thẩm Giang Vân, lòng dạ chỉ lo nghĩ cho nhi tử, vội vàng dặn phòng bếp chuẩn bị chút cháo dễ tiêu, để nếu Thẩm Giang Vân học khuya đói bụng thì còn có chút gì đó lót dạ.

Cũng may hôm nay Tɧẩʍ ɖυệ không ở trong phủ, Thẩm Giang Vân thở phào nhẹ nhõm. Ứng phó Ngụy thị xong, hắn ta uể oải quay về Tùng Lâm Thảo Đường, chẳng buồn ăn tối, lấy cớ học bài nhốt mình trong thư phòng.

Đám hạ nhân không rõ cớ sự, chỉ có Thu Bạch, tiểu đồng thân cận của Thẩm Giang Vân là theo sát không rời. Hắn ta đuổi hết những người khác ra ngoài, lén lút chui vào thư phòng như kẻ trộm, then cửa xong, ghé sát lại thì thầm vào tai Thẩm Giang Vân: “Thiếu gia, đây là thoại bản hôm nay tiểu nhân kiếm được từ hiệu sách, ngài có muốn đọc thử không?”

Thẩm Giang Vân đang phiền lòng, không kiên nhẫn ngẩng đầu lên. Hắn ta nhìn thấy nhan đề là “Thiên Hương Ký”, cứ tưởng lại là loại thoại bản kia, tức giận mắng: “Mau đem đi, lỡ để người khác biết, coi chừng bị đánh đòn!”

Thu Bạch cười hì hì, giảo hoạt nói: “Thiếu gia, sách này khác với hai quyển trước. Nó không bày bán ngoài quầy, là tiểu nhân quen thân với chưởng quầy hiệu sách mới mua tới tay được đấy.”

Giang Vân bị giọng điệu thần thần bí bí của Thu Bạch làm khơi dậy tò mò, không biết đó là sách gì mà khiến hắn ta phải thần bí như vậy.