Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thứ Tử Vô Vi

Chương 18.3: Phụ tử giáp mặt

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thẩm Giang Lâm vừa dứt lời còn len lén liếc nhìn Tɧẩʍ ɖυệ, giọng nói nhỏ dần, dáng vẻ như không mấy tự tin lắm.

Tɧẩʍ ɖυệ rất không thích dáng vẻ ngập ngừng rụt rè này của Thẩm Giang Lâm.

Đứa trẻ này tuy dung mạo tuấn tú, nhưng tính tình trầm mặc, nói chuyện thì ấp a ấp úng không dứt khoát, không có chút khí khái nào của đại trượng phu nào, khiến Tɧẩʍ ɖυệ hết sức chướng mắt.

Trong lòng chỉ biết cảm khái một câu, dù sao cũng là nhi tử do thϊếp thất sinh ra, xuất thân của Từ di nương sao có thể sánh được với Ngụy thị xuất thân danh môn chứ, đến cả nhi tử sinh ra cũng khác Vân Ca một trời một vực.

Nhưng lời hôm nay, cũng thật có lý.

Người huyện Lư Giang, phủ Lư Châu? Đây không phải chính là quê gốc của Thẩm gia sao?

Tiểu tam nguyên? Tức là cả ba kỳ thi huyện, phủ, viện đều đứng đầu bảng?

Tuy rằng tiểu tam nguyên này nơi nơi đều có, hơn nữa huyện Lư Giang cũng không phải nơi cường thịnh về khoa cử, nhưng có thành tích như vậy, cũng xem như là hiếm thấy.

Hơn nữa lại sắp đến phương nam tham gia khoa khảo, nhớ lại thì vị tiên sinh này hình như còn trẻ tuổi.

Tɧẩʍ ɖυệ âm thầm cân nhắc, suy nghĩ một hồi rồi khẳng khái nói: “Nếu vậy thì tối mai mời tiên sinh của con đến phủ dự tiệc đi.”

Sau khi Thẩm Giang Lâm "vòng vo uyển chuyển" khoe ra tài học của Mạnh Chiêu, quả nhiên khiến Tɧẩʍ ɖυệ động tâm.

Lúc này Thẩm Giang Lâm như trút được gánh nặng, vội vã đáp lời rồi chuẩn bị cáo lui.

Nhưng vừa mới xoay người đi, trong tay áo lại có hai tờ giấy rơi nhẹ xuống đất, Thẩm Giang Lâm liền vội vàng cúi người nhặt lên, ánh mắt nhanh như cắt của Tɧẩʍ ɖυệ đã nhìn thấy, liền quát:

“Thứ gì đó? Hoảng hốt như vậy! Đưa tới cho ta xem.”

Thẩm Giang Lâm đành phải đưa hai tờ giấy đến, cung kính đưa cho Tɧẩʍ ɖυệ, nói:

“Phụ thân, là thơ văn ly biệt Mạnh tiên sinh để lại cho con.”

Ban đầu Tɧẩʍ ɖυệ chỉ tưởng rằng bài tập ở học đường hoặc chữ nghĩa viết lung tung của Thẩm Giang Lâm. Ông ta không sợ gì, chỉ sợ nhi tử gây họa, thấy Thẩm Giang Lâm có vẻ hoảng hốt như thế, trong lòng ông ta cũng sinh nghi.

Ngờ đâu vừa nghe Thẩm Giang Lâm giải thích như vậy, đúng lúc nhìn thấy nét bút trên giấy, tự nhiên bị thu hút mà cúi đầu xem kỹ.

Sau khi xem xong, Tɧẩʍ ɖυệ liền liên tục thốt lên ba tiếng “Hay!”, tay đập lên bàn bên cạnh tán thưởng:

“Dùng từ tao nhã, văn thơ tú lệ, quả nhiên không hổ là tiểu tam nguyên của phủ Lư Châu, thật là đại tài!”

Đây chính là bài thơ và bài văn Mạnh Chiêu viết lại sau khi được Thẩm Giang Lâm gợi ý, hoàn toàn “đo ni đóng giày” theo sở thích văn chương thơ ca của Tɧẩʍ ɖυệ. Từng câu từng chữ đều đánh trúng tâm khảm ông ta, nhất là đến câu “Ngàn dặm quan san cùng ngắm trăng, một nhành dương liễu gửi nơi xa”, khi đọc đến đó, Tɧẩʍ ɖυệ suýt nữa đập bàn đứng dậy, khen không ngớt lời.

Còn hơn hẳn những bài thơ bọn họ vừa ứng đối ở Tiểu Lê Viên hôm nay, mà trong đám người đó có nhiều người còn là cử nhân, tiến sĩ thực thụ.

Tɧẩʍ ɖυệ vốn là người thích phong nhã, thường lấy chuyện ông ta vì kế thừa tước vị mà không thể tiếp tục khoa cử làm điều tiếc nuối. Trong phủ nuôi mấy môn khách thanh sĩ, khi nhàn hạ thì đối câu liên thơ, dong thuyền giữa hồ, tự xưng là "Cô Vân cư sĩ*", cảm giác tự thương thân, tự cảm khái. Ông ta vẫn một mực cho rằng, nếu năm xưa không phải kế thừa tước vị, thì biết đâu hiện giờ đã đỗ đạt Tiến sĩ, vào viện Hàn Lâm, thậm chí bước chân vào nội các.

* Cô Vân cư sĩ: nghĩa là bậc sĩ phu cô độc như mây trôi.

Mà nay chức vị lưng chừng, trên chẳng đắc thế, dưới chẳng hiển đạt. Trong mắt người đời đều cho rằng, chức quan ông ta có được hôm nay chỉ nhờ vào kế thừa tước vị, hoàng đế cũng không trọng dụng, khiến ông ta ôm nỗi uất ức buồn bực suốt bao năm qua.

Bài thơ của Mạnh Chiêu vừa lọt vào mắt Tɧẩʍ ɖυệ, đã chạm đến tâm hồn của ông ta. Còn bài văn thì lại càng giống như tiếng lòng của chính ông ta, bao nhiêu năm qua ẩn nhẫn, uất ức, thân mang tài học mà chẳng gặp được tri âm, chỉ đành gửi mình nơi sơn thủy. Mạnh Chiêu viết ra những điều này, rành mạch, thấu triệt như vậy, khiến Tɧẩʍ ɖυệ không khỏi thốt lên trong lòng “Tri kỷ đây rồi!”

Tɧẩʍ ɖυệ chỉ hận không thể mời Mạnh Chiêu vào phủ ngay trong hôm nay, cùng nhau đối ẩm, giãi bày hết nỗi hoài xuân muộn màng trong lòng.

Xem xong hai tờ giấy kia, Tɧẩʍ ɖυệ liền thu giữ luôn không trả, đứng dậy bước vào thư phòng bên cạnh, lấy ra một tờ giấy hoa mai trống, đích thân đề bút viết thϊếp mời, sau đó đóng dấu tư ấn, rồi đưa lại cho Thẩm Giang Lâm, khẩu khí trang trọng nói:

“Ngày mai con nhất định phải đem thϊếp mời này trao tận tay Mạnh tiên sinh của con, mời hắn đến phủ dự tiệc cho bằng được, nhớ kỹ đấy!”

Thẩm Giang Lâm vờ như ngây ngô không hiểu, cung kính nhận lấy thϊếp giấy hoa mai, miệng cung kính đáp “Dạ”, rồi mới lui ra khỏi phòng.

Thẩm Giang Lâm vừa đi vừa khẽ vỗ lên ngực áo nơi cất thϊếp mời, trong lòng thầm nghĩ, ngày mai hóa được bao nhiêu duyên bạc, tất phải xem bản lĩnh của Mạnh Chiêu rồi.
« Chương TrướcChương Tiếp »