Trời chiều dần buông xuống, gió bấc cũng càng lúc càng lạnh thêm.
Tuyết rơi lác đác như từng hạt ngọc li ti từ trên trời rơi xuống, vừa chạm đất liền bị người ta giẫm lên hóa thành nước, dù chỉ là đợt tuyết nhỏ nhưng lạnh lẽo như cứa vào da thịt.
Thấy tuyết đã bắt đầu rơi, người trên phố cũng đều vội vã về nhà, sợ chậm chân tuyết sẽ càng rơi nặng hạt.
Hôm nay, Tɧẩʍ ɖυệ cùng mấy đồng liêu trong Thái Thường Tự hẹn nhau đi nghe hát, đây là lần tụ họp năm đầu tiên Tɧẩʍ ɖυệ làm quan ở Thái Thường Tự, tất nhiên ông ta phải làm chủ tiệc.
Bao trọn gánh hát “Tiểu Lê Viên”, cùng mấy kép hát hứng thú ca múa một hồi, còn có cả tiểu đán danh tiếng là Đỗ Vô Ngôn đến bồi tiệc. Kẻ dưới xum xoe tâng bốc, bảo rằng cuối cùng cũng chỉ nhờ vào Thẩm đại nhân có mặt mũi lớn mới mời được danh đán Đỗ Vô Ngôn, cả đám người uống rượu làm thơ, náo nhiệt từ sáng đến tận lúc chiều ta mới tản đi.
Tɧẩʍ ɖυệ uống một bụng đầy rượu, chẳng còn bụng dạ nào dùng bữa tối, nghiêng mình dựa nửa người trên sập trong noãn các, chờ hạ nhân bưng canh giải rượu đến.
Uống một chén canh ấm vào bụng, cả người Tɧẩʍ ɖυệ khoan khoái, híp mắt lim dim, đầu ngón tay gõ gõ trên đầu gối, như đang hồi tưởng giai điệu khúc hát Đỗ Vô Ngôn diễn hôm nay.
Chỉ tiếc rằng, hiện giờ Đỗ Vô Ngôn đã là nghệ nhân danh tiếng khắp kinh thành, vốn dĩ vào dịp Đại Tiết năm nay, Tɧẩʍ ɖυệ định mời nàng ta đến phủ diễn vài khúc cho vui, nhưng vì thế lực Hầu Phủ đã suy yếu, gánh hát Đỗ gia từ chối khéo, bảo ông ta chọn nơi khác tới diễn. Mãi đến hôm nay mới rảnh rỗi tới góp mặt.
Nghĩ đến đây, đầu ngón tay Tɧẩʍ ɖυệ chợt ngừng lại, trong lòng có đôi chút phiền muộn. Vừa định đứng dậy sang phòng Diệp di nương để giải khuây, thì ngoài cửa đã có hạ nhân vào bẩm báo, nhị thiếu gia cầu kiến.
Nhi tử muốn gặp phụ thân vốn là chuyện hết sức bình thường, nhưng trong lòng Tɧẩʍ ɖυệ lại thoáng hiện nét ngờ vực, thậm chí còn ẩn ẩn chút bực dọc mà chính ông ta cũng chưa nhận ra.
Sau đó, Thẩm Giang Lâm được cho vào.
Thẩm Giang Lâm vừa bước vào noãn các liền mang theo một luồng hàn khí, Tɧẩʍ ɖυệ ra hiệu cho hắn đứng luôn ở bên mành nói chuyện.
“Đã dùng cơm tối chưa? Gần đây ở học đường có nghịch ngợm gì không?” Tɧẩʍ ɖυệ ngồi dựa trên sập ấm, lời hỏi thăm thoáng qua như cho có lệ, chứ chẳng mang chút quan tâm chân thực nào của người làm phụ thân.
Thanh Phong Uyển của Thẩm Giang Lâm ở nơi hẻo lánh, từ đó đến chính viện phải đi một quãng khá xa. Lúc hắn ra khỏi cửa còn chưa có tuyết, không ngờ đi được nửa đường thì tuyết rơi. Tuy có khoác áo choàng lông thỏ, cũng không tránh được dính tuyết, nay đứng trong noãn các, tuyết tan thành nước len lỏi từ tóc mai chảy xuống cổ, lạnh buốt đến rùng mình.
Lúc này còn chưa tới giờ cơm tối. Từ sau lần xung đột với phòng bếp, nơi đó đều “công bằng xử sự”, không sớm cũng không trễ, bữa nào ra món nấy, dầu ít vị nhạt, nhưng vẫn làm đủ không thiếu, người ngoài nhìn vào cũng không thể bắt bẻ được gì.
Vậy nên, Thẩm Giang Lâm đến đây trong bụng vẫn trống rỗng.
Ngược gió, dầm tuyết, thân thể đói rét, tới bái kiến phụ thân thân sinh, thứ hắn nhận lại chỉ là cái phất tay bảo đứng xa cho khí lạnh trên người hắn không lan tới người Tɧẩʍ ɖυệ.
Trong lòng Thẩm Giang Lâm cười lạnh, ngoài mặt vẫn cung kính rụt rè như thường ngày.
Hắn đã bảo tiểu đồng Tri Chế chặn đường tiền viện để nghe ngóng, quả nhiên gã gác cửa Triệu Nhị sợ hắn mách chuyện hôm nay cho Tiền ma ma biết, nên khi vừa nhìn thấy Tɧẩʍ ɖυệ trở về phủ, đã lập tức báo tin cho Tri Chế. Vậy nên mới có giờ khắc hắn đúng lúc đến đây.
Nếu trễ hơn một chút, Tɧẩʍ ɖυệ đã sang phòng Diệp di nương, thì lúc đó đến cầu kiến là không hợp lễ, mọi chuyện cũng chẳng còn khả thi nữa.
Nhìn Tɧẩʍ ɖυệ đang an nhàn ngồi trên sập, trên người khoác áo khoác lông cáo trắng hảo hạng làm từ lớp lông mịn nách cáo, tinh xảo quý giá, dù giữa đông giá rét chỉ khoác chiếc áo mỏng đó ngồi trong noãn các cũng cảm thấy ấm áp.
Trên chiếc bàn bên cạnh, bộ trà cụ sứ ngũ sắc vẽ bướm hoa, tỏa hương trà nhè nhẹ. Riêng bộ đồ trà cụ đó đem ra bán ngoài chợ cũng đáng giá cả trăm lượng, huống hồ là còn dùng trà cống phẩm An Khê Thiết Quan Âm.
Cái gọi là xa hoa của Hầu Phủ, dù Thẩm Giang Lâm từng sống ở hiện đại cũng chưa từng lo chuyện tiền nong, mà giờ nhìn vào vẫn phải cảm thán lắc đầu.
Nếu nói trong Thẩm gia, người khiến Thẩm Giang Lâm thấy khó ưa nhất, không phải là phụ nhân Ngụy thị kết thù với hắn đầu tiên, cũng không phải huynh trưởng Thẩm Giang Vân bị nữ chính trong truyện ngược thành cặn bã, mà chính là vị Thẩm hầu gia trước mắt này.
Thẩm Giang Lâm học triết học, vẫn luôn tin rằng nhìn thấu bản chất sau hiện tượng mới là đạo.
Trong mắt Thẩm Giang Lâm, nguyên do gốc rễ khiến Thẩm gia sau này bị diệt vong, chính là do Tɧẩʍ ɖυệ, ông ta phải gánh đến chín phần trách nhiệm.