- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Thứ Tử Vô Vi
- Chương 16.1: Sư đồ tương ngộ
Thứ Tử Vô Vi
Chương 16.1: Sư đồ tương ngộ
Người xưa có câu: “Tể tướng môn tiền thất phẩm quan*”, ở cửa phủ Vinh An Hầu, dù đám gác cửa không phải quan chức gì, nhưng cũng tự xem mình cao hơn đám tú tài áo vải không có hậu thuẫn.
* Tể tướng môn tiền thất phẩm quan (宰相门前七品官): Ngay cả người giữ cửa nhà quan lớn cũng được coi như có chức phẩm.
Đám gác cửa vốn là loại người thông tường tỏ lối, tin tức nhanh nhạt. Học đường Thẩm thị lại cách không xa phủ, Triệu Nhị đã sớm nghe nói chuyện Trương tiên sinh bị bệnh, phải tìm thân thích xa đến giảng bài thay mấy ngày. Nay Mạnh Chiêu đến nhận thân phận mà không có bái thϊếp của Trương tiên sinh, Triệu Nhị làm sao biết có phải thật không? Bởi vậy càng dạn dĩ đuổi người, không chút kiêng nể gì.
Mạnh Chiêu bị hắn ta nói đến mặt đỏ bừng, dù có giữ lễ nhường nhịn đến đâu, cũng khó tránh khỏi hổ thẹn, giận dữ, đang định phất tay áo bỏ đi thì chợt nghe thấy một giọng thiếu niên trong trẻo vang lên, phẫn nộ quát:
“Triệu Nhị, ngươi đúng là chó mù không biết Thái Sơn! Đây là tiên sinh của ta, còn không mau quỳ xuống tạ lỗi với Mạnh tiên sinh!”
Người tới chính là Thẩm Giang Lâm, đúng lúc đi đến đại môn, chuẩn bị xuất phủ.
Triệu Nhị trong lòng cả kinh, vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy Thẩm Giang Lâm nhanh chóng bước tới trước mặt Mạnh Chiêu, cung kính hành lễ:
“Học trò không biết quản thúc hạ nhân trong phủ, kính mong tiên sinh thứ tội, mời tiên sinh theo học trò vào phủ hàn huyên đôi lời.”
Thẩm Giang Lâm trách mắng Triệu Nhị một trận, tuy không có hình phạt cụ thể, nhưng cũng đủ dọa cho gã toát mồ hôi lạnh. Mặc dù chỉ là nhị thiếu gia thứ xuất trong phủ, nhưng trước đó không lâu, Thôi đầu bếp trong phòng bếp lớn vừa bị hắn cáo trạng mà phải chịu trừng phạt. Tuy Thẩm Giang Lâm có ít hạ nhân, nhưng biết cách nắm lấy đúng chỗ yếu để động binh, khiến người ta không dám khinh thường.
Lỡ đâu chuyện này đến tai Ngụy phu nhân, e rằng cả nương của Triệu Nhị cũng chẳng thể cứu được hắn ta.
Huống chi, trưa nay nương Triệu Nhị vừa mới mắng hắn ta vì chuyện rượu chè bê tha, còn đập cả bầu rượu trong tay hắn ta. Nay chuyện đã ứng nghiệm, nếu trở về thể nào cũng bị mắng đến chẳng ra gì.
Những ngày qua Thẩm Giang Lâm đã nắm rõ tường tận những nhân vật mấu chốt trong phủ Vinh An Hầu, tất nhiên biết rõ Triệu Nhị chính là nhi tử của Tiền ma ma theo hầu Ngụy phu nhân từ hồi xuất giá, tuy nay tuổi đã cao, không còn trực tiếp hầu hạ, nhưng vẫn là tâm phúc thâm niên, được Ngụy phu nhân tín nhiệm nhất.
Đừng tưởng chỉ là một gã gác cửa đứng nơi gió mưa, nhưng người như Mạnh Chiêu muốn bước chân vào phủ, ắt phải thông qua đám người Triệu Nhị. Nếu hôm nay có chút bạc vụn trong tay, đút một vài vụn, thì may ra Triệu Nhị sẽ thấy thuận mắt mà cho truyền tin một tiếng, dù không gặp được hầu gia, nhưng ít nhất cũng có thể diện kiến quản sự trong phủ. Nếu bạc dắt lưng nhiều hơn nữa, có thể nhờ thê tử của hắn ta nói giúp một tiếng, biết đâu còn xin được hai phong bạc từ Ngụy phu nhân.
Bởi vậy có thể thấy, việc gác cửa này tuy thấp nhưng béo bở, hạng nô tài tầm thường trong phủ không thể nào với tới vị trí này.
Thẩm Giang Lâm hiểu rõ, lần trước đã mượn tay Ngụy phu nhân chấn chỉnh phòng bếp, nếu hôm nay lại đυ.ng đến Triệu Nhị, thì trong một tháng hắn đã liên tiếp động chạm đến người bên Ngụy thị, chỉ e bà ta sẽ bất mãn. Thế nên, hôm nay Thẩm Giang Lâm chỉ có thể lùi một bước, mời tiên sinh vào phủ trấn an vài lời trước rồi hãy tính.
Trước đó Mạnh Chiêu bị Triệu Nhị khinh rẻ, trong lòng vốn đã uất hận, lúc này lại để chính học trò thấy cảnh hổ thẹn này, nỗi tủi nhục trong lòng càng thêm dâng cao. Nghe Thẩm Giang Lâm mở lời mời hắn ta vào phủ, hắn ta liền lắc đầu, xoay người rời đi.
Mạnh Chiêu đương nhiên biết, nếu thông qua mối quan hệ với Thẩm Giang Lâm, sẽ dễ bước qua cánh cửa Hầu Phủ hơn.
Nhưng trong mắt Mạnh Chiêu, Thẩm Giang Lâm chỉ là đứa trẻ mới mười tuổi, là học trò hắn ta đã dạy mấy ngày. Dù chỉ là sư đồ mấy ngày ngắn ngủi, hắn ta cũng không đành lòng để đứa trẻ này phải dây vào toan tính thiệt hơn, khiến ân nghĩa cũng bị chôn vùi.
Huống hồ, tuy Mạnh Chiêu không xuất thân từ hào môn đại tộc, nhưng tâm tư hắn ta thông thấu, thừa sức nhận ra Thẩm Giang Lâm sống trong Hầu Phủ này cũng không dễ dàng gì. Nếu thật sự được sủng ái, cớ gì phải đến học chung với đám con cháu tạp nhạm trong học đường kia?
Không nói đến so với đại thiếu gia Thẩm gia được bái danh sư, chỉ cần được vào học tại Thư viện Thanh Thạch, dù không có tiếng tăm, nhưng cũng tốt hơn học ở học đường Thẩm thị chỉ có một lão tiên sinh dạy học kia.
Đã thế, Mạnh Chiêu sao nỡ để học trò nhỏ tuổi Thẩm Giang Lâm mang thêm gánh nặng chứ?
Mạnh Chiêu cúi đầu, sải bước vội vàng, Thẩm Giang Lâm chân ngắn người thấp, phải chạy theo hai con phố mới đuổi kịp.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Thứ Tử Vô Vi
- Chương 16.1: Sư đồ tương ngộ