Mạnh Chiêu đứng dậy cảm tạ Mạnh thị, bà ta khẽ cười lui ra khỏi thư phòng, nhưng khi khép cửa lại, không quên trừng mắt lườm Trương Văn Sơn một cái sắc lẹm, khiến sắc mặt ông ta dù bình thản nhưng trong lòng không khỏi run lên —— nương tử như cọp cái, thật khiến người kinh hồn!
Trương Văn Sơn kín đáo rút ra một cái hà bao* từ trong tay áo, lặng lẽ đưa cho Mạnh Chiêu, đồng thời khẽ lắc đầu ra hiệu không được lên tiếng.
* Hà bao (荷包): Túi nhỏ đựng tiền hoặc đồ quý, thường đeo bên người.
Sau đó mới cất giọng nói: “Hiện giờ lão phu cũng không dư dả gì, nhưng có thể chỉ cho ngươi một con đường sáng.”
Mạnh thị đứng ở ngoài nghe Trương Văn Sơn nói như vậy mới yên lòng rời đi.
Hai nhi tử trong nhà đều cần tiền đi học, đại nhi tử lại sắp sửa xem mắt, chuẩn bị sính lễ thành thân, những chuyện này đâu phải chuyện nhỏ? Hiện giờ lấy đâu ra bạc mà giúp Mạnh Chiêu?
Thấy Mạnh Chiêu nhíu mày khó hiểu, Trương Văn Sơn vuốt râu rồi từ tốn nói:
“Ngươi có biết Hầu Phủ Thẩm gia hiện giờ có quê gốc ở đâu không? Chính là đất Lư Châu chúng ta đấy! Nay ngươi đã từng giảng dạy trong học đường Thẩm thị, nếu đến bái phỏng Hầu gia một lần, chắc hẳn cũng là hợp lẽ.”
Nếu không phải vậy, chưa chắc năm xưa ông ta đã giữ được việc dạy học này.
Trương Văn Sơn chỉ điểm đến đó rồi, không nói thêm nữa. Mạnh Chiêu là người thông minh, nghe xong liền hiểu ý, đàm luận với ông ta thêm mấy bài văn thời sự, sau đó mới cung kính cáo từ rời đi.
Mạnh Chiêu trở về tiểu viện tạm trú, mở hà bao kia ra xem, tổng cộng có năm lượng bạc vụn, vừa đúng tiền công dạy mấy ngày qua, thậm chí còn dư ra một hai lượng, chắc là tiền riêng Trương tiên sinh lén nhét thêm.
Nhưng Lư Châu xa xôi vạn dặm, trước kia Mạnh Chiêu chuẩn bị lộ phí hai mươi lượng bạc, giờ chỉ có năm lượng, thật sự không đủ.
Haiz, Mạnh Chiêu cũng không oán trách Trương Văn Sơn. Vốn dĩ hắn ta không muốn bước chân vào cửa Hầu Phủ. Hầu Phủ dòng dõi tôn quý, còn hắn ta chỉ là kẻ tay trắng cầu tài, thân phận không tương xứng. Muốn diện kiến hầu gia, e rằng cũng không dễ dàng gì.
Nhưng hiện giờ muốn đến kịp kỳ thi mùa thu lần này, không thể trì hoãn thêm được nữa, Mạnh Chiêu đành phải mặt dày tới gõ cửa một phen.
Hôm nay học đường nghỉ, nha môn cũng đúng lúc được nghỉ. Mạnh Chiêu suy đi tính lại trong lòng, cuối cùng vẫn quyết định thử vận may, đi về phía phủ Vinh An Hầu.
Trương Văn Sơn không đưa bái thϊếp*, Mạnh Chiêu cũng tự hiểu, chuyến này là đến cầu tài, Trương tiên sinh là người sĩ diện, sợ bị mất mặt trước hầu gia nên không muốn tự mình ra mặt.
* Bái thϊếp (拜帖): Thϊếp danh dùng để xin diện kiến người có địa vị, không có thϊếp tức là không danh không phận.
Thế nên, khi Mạnh Chiêu mặc chiếc áo bông đã cũ nhưng chưa rách, ống tay đã mòn đến bạc trắng, cất tiếng hỏi xem có thể diện kiến Hầu gia không, thì gã gác cửa bụng phệ liền lười nhác bước ra từ gian phòng gác cửa phía trong đại môn, đưa mắt đảo qua từ đầu đến chân, ánh nhìn đầy khinh khỉnh, rồi nghiêng đầu cười lạnh nói:
“Hôm nay hầu gia không ở trong phủ, mời về cho.”
Gã gác cửa tên Triệu Nhị, trưa nay vừa uống hết ba lượng mã niệu*, bị nương mắng cho một trận ra trò, đến cả bầu rượu cũng bị đập vỡ. Trong lòng hắn ta vốn đã đầy một bụng bực tức, giờ thấy Mạnh Chiêu đội khăn văn sinh nhưng dáng vẻ nghèo túng, ngay cả bái thϊếp cũng không có, huống chi dùHầu gia có ở phủ đi nữa, cũng không phải người như hắn muốn gặp là gặp được. Bình thường cũng là các quản sự tiếp khách thay. Hôm nay hầu gia không có trong phủ, Triệu Nhị lại càng mạnh miệng đuổi người.
* Mã niệu (马尿): tiếng lóng chỉ loại rượu rẻ tiền, nặng mà dở.
Mạnh Chiêu hiểu rõ, tiểu quỷ khó chơi hơn Diêm Vương*, định tiến lên vài bước, muốn nói mấy lời hay ý đẹp, mong Triệu Nhị chịu đi thông báo một tiếng. Nếu chủ tử trong phủ thật sự không muốn gặp, thì hắn ta cũng đành nghĩ cách khác vậy.
* Tiểu quỷ khó chơi hơn Diêm Vương (小鬼难缠): Ví người dưới quyền tuy nhỏ nhưng lại khó đối phó.
“Vị huynh đài đây, tiểu sinh là tiên sinh tạm dạy học thay ở học đường mấy ngày gần đây, hôm nay đến đây chỉ để từ biệt hầu gia trước khi khởi hành, kính xin châm chước giùm, chẳng hay khi nào hầu gia sẽ hồi phủ?”
Mạnh Chiêu vốn nghĩ rằng, nói rõ thân phận trong học đường Thẩm thị thì dù không thể gặp Hầu gia, cũng mong gã gác cửa này cũng bớt khinh bạc hắn ta, thông báo một tiếng cũng là hợp lễ. Nào ngờ Triệu Nhị vừa nghe thấy thân phận của Mạnh Chiêu lại càng thêm không để hắn ta vào mắt.
“Hầu gia nhà ta biết ngươi họ gì tên gì à? Còn từ biệt? Có cần mở tiệc tiễn đưa ngươi luôn không? Mặt dày thật! Mau mau đi đi, đừng chắn lối đại môn nữa!”