Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thứ Tử Vô Vi

Chương 15.1: Đóng cửa không tiếp

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nhật nguyệt tuần hoàn, ngày qua ngày vẫn đều đặn trôi đi. Thẩm Giang Lâm dựa vào ký ức còn sót lại của nguyên chủ, cẩn thận quan sát hết tình hình xung quanh, cuối cùng cũng dần dần cắm rễ trong thế giới xa lạ này.

Vì Ngụy phu nhân đã đích thân lên tiếng răn đe nghiêm khắc các đầu bếp trong phòng bếp lớn, nên đám hạ nhân trong Hầu Phủ không ai dám tỏ thái độ lười biếng hay chểnh mảng với Thanh Phong Uyển. Dù trong lòng đám đầu bếp có ghét cay ghét đắng Thẩm Giang Lâm, thì khi gặp cũng chỉ có thể cúi đầu, cung cung kính kính tiếp đãi.

Về phía học đường, ngày ngày Thẩm Giang Lâm vẫn lên lớp đều đặn. Tuy rằng đa phần các con cháu Thẩm thị không đặt tâm tư vào việc học hành, nhưng cũng không ai ngu ngốc tới mức đi gây chuyện với Thẩm Giang Lâm. Trong mắt đám con cháu Thẩm thị, Thẩm Giang Lâm thể hiện ra thiên phú đọc sách, chẳng qua là chuyện hết sức bình thường —— bởi vì Thẩm Giang Lâm là nhị công tử của phủ Vinh An Hầu, sao có thể đặt ngang hàng với bọn họ?

Vốn dĩ đã không thân thiết gì với Thẩm Giang Lâm, đám học trò trong học đường nay lại càng cung kính, xa cách. Cũng may, Mạnh tiên sinh giảng bài cũng không tệ, hơn nữa còn có phần ưu ái Thẩm Giang Lâm, thường xuyên chỉ bảo ân cần. Hắn vốn không đặt nặng chuyện người khác xa cách hay thân cận với hắn, chỉ chú tâm đọc sách thánh hiền, thế nên mấy ngày qua cũng sống yên ổn không có chuyện gì.

Theo lệ, học đường học mười ngày nghỉ một ngày, hôm nay lại đúng dịp nghỉ ấy. Mạnh tiên sinh thu dọn y phục và thư tịch trong tiểu viện trọ tạm, rồi lại đến tiệm bánh ở phố Đông mua một bọc điểm tâm, rồi quay người bước về phía sau học đường, hướng tới một khu viện nhỏ.

Nói là viện, nhưng thật ra đó chỉ là một dãy phòng được dựng lên sau học đường, trong đó ba gian ở giữa là nơi gia quyến của Trương tiên sinh cư ngụ, những gian còn lại thì dành cho vài người Thẩm thị chuyên trách quét tước, nấu nướng trong học đường.

Mạnh Chiêu được Trương tiên sinh nhiệt tình mời vào, hai người cùng bước vào một gian thư phòng nhỏ phân ngăn bên phải của phòng chính, rồi ngồi xuống theo lễ chủ khách.

“Thân thể Trương thế thúc đã khỏe hẳn, tiểu điệt đặc biệt đến từ biệt.” Vừa vào phòng, Mạnh Chiêu đã chắp tay hành lễ với Trương tiên sinh, mở miệng nói luôn ý định đến thăm.

Năm nay Trương tiên sinh đã ngoài sáu mươi, vừa mới khỏi một trận phong hàn, khuôn mặt vốn gầy gò nay càng lộ rõ gò má tiều tụy, thần sắc nghiêm nghị, trông không có chút hòa khí nào, may là tinh thần vẫn còn vững, giọng nói vẫn tràn đầy khí lực như xưa.

“Lần này ngươi đã định trở về Lư Châu ứng thí, tất nhiên lão phu cũng mong ngươi thuận buồm xuôi gió. Chỉ là...” Trương Văn Sơn khẽ nâng nắp chén, thổi nhẹ mấy lá trà thô nổi trên mặt nước trà, chậm rãi hỏi: “Hiện tại ngươi, vẫn còn đủ lộ phí trở về Lư Châu chứ?”

Mạnh Chiêu và thê tử Mạnh thị của Trương Văn Sơn tuy cùng tông tộc nhưng cách mấy dòng, nên quan hệ vốn không thân thiết, trước nay cũng không qua lại nhiều.

Trước đây, Mạnh Chiêu đến kinh thành du học, định trở về ứng thí ở quê gốc Lư Châu, nào ngờ giữa chốn phồn hoa lại bị kẻ gian móc túi, toàn bộ hành lý cùng tiền bạc đều mất sạch. Nghĩ đi nghĩ lại, bất đắc dĩ mới tìm đến cửa nhà Trương Văn Sơn cầu cứu.

Vừa hay, đúng lúc đó Trương Văn Sơn đang đổ bệnh vì nhiễm phong hàn, mà học đường Thẩm thị lại sắp khai giảng. Nếu ông ta cứ nằm liệt giường như vậy, Thẩm thị há lại vì một người mà bỏ trống cả học đường chứ? Đến lúc đó, không khéo bọn họ sẽ phải mời một tiên sinh khác về giảng dạy.

Nếu như vậy, chức dạy học này của ông ta e rằng khó giữ được.

Kinh thành rộng lớn, mưu sinh không dễ dàng, cả nhà Trương Văn Sơn có năm người, tất cả chỉ trông chờ vào năm mươi lượng bạc lương hàng năm từ học đường Thẩm thị, còn có nhà để ở, cơm nước đều do học đường phụ trách. Năm mươi lượng bạc tuy không nhiều, nhưng cũng đủ để một nhà năm người no ấm.

Lúc đó, Mạnh thị vừa thấy Mạnh Chiêu tới thăm, nghe rõ nguyên do, liền như bắt được cọng rơm cứu mạng, vội vã mời vào nhà bàn bạc để Mạnh Chiêu tạm thời dạy học thay mấy ngày giảng dạy, từ đó mới có những chuyện sau đó.

Hiện giờ Trương Văn Sơn đã khỏi bệnh, Mạnh Chiêu cũng phải gấp rút lên đường ứng thí kỳ thi vào mùa thu. Từ Kinh thành về Lư Châu xa xôi ngàn dặm, đường dài vạn lý, không thể trì hoãn thêm nữa.

Hôm nay Mạnh Chiêu đến là vì chuyện lộ phí, chỉ ngặt không tiện mở lời. Lúc này Trương Văn Sơn chủ động nhắc đến, không khác nào đưa cho Mạnh Chiêu một bậc thang đi xuống.

“Mong thế thúc ra tay tương trợ, đợi ngày sau tiểu điệt trở lại kinh, nhất định sẽ hoàn trả gấp đôi.”

Mạnh Chiêu nói lời thẳng thắn, vừa dứt lời đã nghe thấy tiếng húng hắng ho khan ngoài cửa, thì ra là Mạnh thị nãy giờ vẫn dựng tai nghe trộm ở ngoài, lúc này mới gõ cửa bước vào, mang đến một chén trà thô cho Mạnh Chiêu: “Chiêu Ca, mời dùng trà.”
« Chương TrướcChương Tiếp »