Chương 13.2: Thiên phú hội họa

Xét trình độ hiện tại của Thẩm Giang Vân, mười lăm tuổi mới thi đỗ đồng sinh*, vẫn còn xa mới đạt tới trình độ thiên tài khoa bảng, muốn kiêm tu hai việc quả thật không dễ.

* Đồng sinh (童生): Cấp độ đầu tiên trong khoa cử, chưa chính thức có học vị, chỉ là đủ tư cách đi thi Hương.

Thẩm Giang Lâm hiểu ý gật đầu: “Đại ca cứ yên tâm, tiểu đệ tuyệt đối không để lộ ra ngoài.”

Chuyện này vốn không can hệ gì đến hắn, cớ gì lại phải lắm mồm nhiều chuyện? Huống chi, đối với người xuyên đến từ hiện đại như Thẩm Giang Lâm, thì tôn trọng sở thích cá nhân của người khác là chuyện quá đỗi bình thường.

Thẩm Giang Vân nghe vậy cũng nhẹ lòng đôi chút. Ban đầu hắn ta vốn không định nói ra những lời này với Thẩm Giang Lâm, nhưng ngặt nỗi Thẩm Giang Lâm dường như thật sự am hiểu tranh. Bình thường, Thẩm Giang Vân chỉ dám tự mình sao vẽ lại danh họa, thầm đọc tản văn bút ký của các danh gia để lĩnh hội tinh túy, chưa từng có ai cùng luận bàn sâu sắc.

Thẩm Giang Vân dù thế nào cũng không quên được, năm hắn ta mười hai tuổi, vào dịp sinh thần của phụ thân, hắn ta đã bỏ ra một tháng để miệt mài vẽ một bức “Thọ tinh bàn đào đồ*”. Suốt một tháng đó, đêm đêm Thẩm Giang Vân lặng lẽ vẽ vời, bao nhiêu bản vẽ hỏng đều xé bỏ, chỉ mong đến ngày sinh thần hôm đó có thể mang ra cho phụ thân kinh hỉ.

* Thọ tinh bàn đào đồ (寿星蟠桃图): Bức tranh vẽ ông Thọ cùng quả bàn đào, mang ý nghĩa cát tường và trường thọ.

Nào ngờ, khi Thẩm Giang Vân dâng lên bức tranh lên, không những không được khen ngợi, lại còn khiến phục thân giận đến mức xé tranh ngay trước mặt hắn ta, lớn tiếng trách hắn ta không lo học hành, lại mê muội mất cả chí hướng, chẳng khác gì lạc vào tà đạo!

Mãi về sau, Thẩm Giang Vân mới biết, hôm đó phụ thân đúng lúc gặp được tiên sinh dạy học cho hắn ta, người nọ có nói rằng gần đây thấy hắn ta có phần lơ là bài vở. Thế nên Thẩm Giang Vân mới đúng lúc chọc phải lửa giận.

Nhưng mọi chuyện chưa dừng ở đó, phụ thân còn đích thân lục soát thư phòng của hắn, gom hết dụng cụ vẽ tranh, mang từng món một ra thiêu rụi trước mặt Thẩm Giang Vân, ngay cả những bức tranh luyện tay hằng ngày cũng không tha. Dù Thẩm Giang Vân có khóc lóc cầu xin, cũng chẳng giữ được một bức nào.

Từ đó về sau, Thẩm Giang Vân hoàn toàn không còn dám nhắc đến chuyện vẽ tranh trước mặt Tɧẩʍ ɖυệ nữa.

Với Thẩm Giang Vân mà nói, vẽ tranh đã trở thành một chuyện vừa xấu hổ, vừa cấm kỵ, vừa mang tội bất hiếu.

Nhưng niềm yêu thích sâu sắc dành cho hội họa dù bị đè nén thế nào vẫn không thể dập tắt. Mỗi khi bốn bề vắng lặng, Thẩm Giang Vân lại lấy giấy bút ra, lặng lẽ vẽ tranh. Có những bức tranh tâm đắc không nỡ thiêu hủy, liền giấu kỹ sau những sách vở ít ai đυ.ng tới, khi rảnh rỗi lại lôi ra ngắm nghía nghiền ngẫm.

Có thể nói, một thiếu niên mới mười lăm tuổi, chưa từng được danh sư chỉ điểm, cũng không có nhiều thời gian luyện tập, chỉ dựa vào thiên phú và những lúc rảnh rỗi sau buổi học để âm thầm vẽ vời, thì đúng là rất có thiên phú trong lĩnh vực hội họa.

Ít nhất, thiên phú còn vượt xa tư chất đọc sách của Thẩm Giang Vân.

Nếu được bái danh sư làm thầy, nghiêm khắc rèn giũa, sau này qua nhiều năm khổ luyện, không chừng có thể trở thành họa gia lưu danh hậu thế cũng không biết chừng.

Nhưng hiện tại thì sao? Ngẫm lại chỉ thấy cả hai con đường đều chẳng đi đến nơi. Con đường khoa cử, theo như miêu tả trong nguyên tác, hai đời trước sau cũng chỉ dừng lại ở bậc đồng sinh, chứ không đỗ được tú tài, còn con đường vẽ tranh, lại càng không lưu lại chút danh tiếng nào.

Ấy vậy mà vị đích trưởng tử này lại là người được toàn phủ Vinh An Hầu kỳ vọng vào, là người sau này phải kế thừa tước vị, gánh lấy toàn bộ Hầu Phủ, đồng thời che chở cho một thứ tử như hắn. Nếu bản thân Thẩm Giang Vân là phế vật, thì cũng thôi đi. Nhưng nhìn thế nào cũng thấy đây là khối ngọc tốt, sao có thể dễ dàng từ bỏ như vậy?

Cho nên, dù biết Thẩm Giang Vân không vui, Thẩm Giang Lâm vẫn mở lời hỏi ra một câu:

“Nhưng nếu phụ thân đã không thích, cớ sao đại ca vẫn giấu giếm phụ thân mà vẽ tranh?”

Vốn dĩ Thẩm Giang Vân cứ ngỡ đã tìm được tri kỷ, cho rằng đệ đệ này cũng yêu thích hội họa, không thì sao hắn lại có thể bình luận tranh thấu đáo như vậy? Chắc hẳn Thẩm Giang Lâm cũng từng nghiên cứu. Hơn nữa, qua mấy lần trò chuyện trước, hai người cũng dần thân thiết, trong lòng Thẩm Giang Vân, đã sớm đối đãi với Thẩm Giang Lâm như đê đệ thân cận.

Nhưng chỉ một câu nói ấy của Thẩm Giang Lâm, bao thiện cảm mới vun đắp được đã tiêu tan trong phút chốc, trong lòng như có một chậu nước lạnh tạt thẳng vào mặt Thẩm Giang Vân, trái tim vừa mới ấm áp lên liền nguội lạnh tức thì.

Chính là Thẩm Giang Lâm lời vừa nói ra, vừa mới chồng chất ra tới những cái đó hảo cảm, trong khoảnh khắc liền biến mất, Thẩm Giang Vân chỉ cảm thấy vào đầu bị rót một chậu nước đá, vừa mới còn lửa nóng tâm lập tức lạnh cái hoàn toàn.