Thẩm Giang Lâm đang định cúi xuống bỗng khựng lại bởi sự kích động của Thẩm Giang Vân, hắn đứng thẳng người lại, bất động tại chỗ.
Thẩm Giang Vân vội vàng bước tới, tay chân luống cuống nhặt những bức tranh giấy ca rô rơi trên mặt đất. Vì hành động quá hấp tấp nên mấy bức tranh bị vò nát lại với nhau. Thẩm Giang Lâm hơi chau mày, nhắc nhở nói:
“Đại ca, những bức tranh tốt thế này, xin đừng làm hỏng.”
Ban đầu, Thẩm Giang Vân chỉ lo mau chóng tìm chỗ kín đáo giấu tranh đi. Nghe thấy lời của Thẩm Giang Lâm, động tác liền khựng lại, quay đầu nhìn Thẩm Giang Lâm, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc:
“Đệ nói, những bức họa này vẽ tốt sao?”
Tuy Thẩm Giang Lâm chưa từng học sâu về hội họa, nhưng có chút nhãn quan thưởng thức:
“Quả thật không tệ, tuy chỉ là những bài luyện vẽ sơn thủy cơ bản, nhưng người vẽ rõ ràng rất dụng tâm, bút pháp thanh thoát, quan sát cảnh vật tinh tế. Cách xử lý bố cục xa gần, chừa khoảng trắng để thể hiện ý vị, đều có quy hoạch rõ ràng. Đại ca đừng tùy tiện làm hỏng.”
Những tờ giấy ca rô này vốn là giấy văn nhân thường dùng để đề thơ vẽ tranh, thuận tiện cho việc đưa tặng qua lại cho nhau. Thẩm Giang Lâm thấy chúng bị Thẩm Giang Vân vò nhăn nheo, chỉ nghĩ là do người khác tặng cho Thẩm Giang Vân, mà huynh trưởng lại không biết quý trọng.
Thẩm Giang Lâm thấy vậy không đành lòng.
Thẩm Giang Vân thấy trong phòng không còn ai khác, cửa thư phòng cũng đóng chặt, cuối cùng không nén nổi tâm tình muốn chia sẻ. Hắn ta lấy ra hơn mười tờ giấy ca rô nữa từ sau một quyển sách dày cộm khác trên giá sách, ôm đến trước mặt Thẩm Giang Lâm, trong mắt ánh lên tia sáng nói:
“Nhị đệ, đệ xem thêm mấy bức này nữa, có phải so với mấy bức khi nãy thì tốt hơn không?”
Thẩm Giang Lâm lấy làm khó hiểu, toàn là những bức tranh bình thường, cũng chẳng phải xuân cung đồ không tiện đưa ra ngoài ánh sáng, cớ sao phải giống như đang làm chuyện mờ ám vậy?
Hắn đưa tay nhận lấy, cẩn thận xem từng tờ, rồi không nhịn được mà gật đầu:
“Hẳn là cùng một người vẽ phải không? Đây là những bức mới vẽ gần đây sao? Có thể nhìn ra là có tiến bộ. Nét bút, đường vẽ đều thêm phần thành thục, chi tiết cũng đầy đủ hơn, khả năng kiểm soát màu sắc cũng càng thêm tinh tế.”
Vừa nói đến đây, trong đầu Thẩm Giang Lâm lóe lên một ý nghĩ, rồi như chợt hiểu ra điều gì đó:
“Đại ca, chẳng lẽ mấy bức tranh này đều là do huynh vẽ?”
Dù là bằng hữu thân thiết cũng không ai tặng nhiều tranh như vậy, huống hồ cũng hiếm có ai tặng nhiều bức tranh giống nhau như vậy. Hơn nữa, trong tranh có không ít cảnh vật đều là những nơi có thể thấy trong Hầu Phủ.
Ban đầu Thẩm Giang Lâm cho rằng, các phủ đệ thế gia đại tộc đều có kiến trúc hao hao nhau, nên mới cảm thấy quen mắt. Nhưng giờ xét đến số lượng tranh và mức độ tương đồng của các bức tranh, thì đáp án đã hiện rõ ràng.
Thẩm Giang Vân vốn chỉ muốn chia sẻ một chút, không ngờ Thẩm Giang Lâm lại tinh ý đến vậy, đoán ngay ra được nguồn gốc.
Thẩm Giang Vân vốn ôm tâm tư muốn chia sẻ, mới mạo hiểm lấy tranh ra cho Thẩm Giang Lâm xem, không ngờ đệ đệ lại thông minh như vậy, lập tức đoán ra những bức tranh này là do Thẩm Giang Vân vẽ..
Ban đầu chỉ muốn chia sẻ một chút, không ngờ Thẩm Giang Lâm không chỉ xem mà còn thực sự hiểu tranh, thế là Thẩm Giang Vân dứt khoát thừa nhận:
“Đúng vây, là ta vẽ. Chỉ mong nhị đệ giữ kín bí mật này giúp ta, tuyệt đối đừng nói cho phụ thân mẫu thân biết. Phụ thân trước nay không thích ta ham chơi mất chí hướng.”
Nói đến đây, vẻ mặt Thẩm Giang Vân vốn vui mừng vì được công nhận, lúc này đã ảm đạm đi trông thấy, chỉ còn lại vẻ u sầu nặng nề.
Tuy Thẩm Giang Lâm không rõ ngọn nguồn, nhưng nghĩ một chút cũng đoán được đại khái nguyên nhân.
Nguyên chủ vốn được Trương tiên sinh chỉ dạy, mà Trương tiên sinh là người tôn sùng đạo lý “chỉ có khoa cử là nhất”, nên từng nhồi nhét tư tưởng này cho nguyên chủ.
Thời cuộc hiện nay, khoa cử là con đường hàng đầu, lại có một lớp văn nhân chỉ tôn sùng Tứ thư Ngũ kinh, xem đó là đạo học chân chính, ngoài ra những thứ như thơ từ ca phú, thậm chí cả “quân tử lục nghệ*” cũng đều phải xếp sau. Chúng bị xem là “ngoại vật”, là thứ phù phiếm. Nặng lời hơn, có người còn gán cho là tà môn ngoại đạo*. Nghĩ đến đây, Thẩm Giang Lâm cũng đoán ra, đại ca nhà mình chắc cũng từng bị các trưởng bối trong nhà thẳng tay phản đối chuyện học vẽ.
* Quân tử lục nghệ (君子六艺): Sáu môn học của quân tử thời xưa gồm: lễ, nhạc, xạ, ngự, thư, số.
* Tà môn ngoại đạo (邪门歪道): Đường tà đạo, không chính thống, bị khinh rẻ.
Quả thực, xét theo lẽ thường, nhân tài trên thế gian này nghìn năm có một, người đa tài đa nghệ vốn hiếm có như lông phượng sừng lân. Đa phần người đời đều là phàm phu tục tử, sức lực có hạn, trong khoảng thời gian hữu hạn, có thể chuyên tâm làm tốt một việc đã là may mắn lắm rồi. Nếu để Thẩm Giang Vân dồn quá nhiều tâm tư vào việc vẽ vời, thì thời gian và tinh lực dành cho khoa cử ắt sẽ ít đi.