Thẩm Giang Vân vốn cho rằng nhị đệ sẽ vì chuyện lần trước mà mang lòng oán giận hắn ta, hoặc cố chấp không chịu bỏ qua cho hắn ta. Nào ngờ Thẩm Giang Lâm lại rộng lượng như vậy, thoải mái nói bỏ là bỏ, không nhắc lại nữa. Điều này khiến Thẩm Giang Vân bất giác phải đánh giá vị đệ đệ này cao thêm một bậc.
Chuyện đã nói rõ ràng, bầu không khí trong phòng lập tức thoải mái hơn nhiều. Thẩm Giang Vân thuận miệng hỏi mấy câu về chuyện đèn sách của Thẩm Giang Lâm, Thẩm Giang Lâm cũng một mực cung kính, đáp lại từng câu đâu ra đó, khiến Thẩm Giang Vân không ít lần gật đầu tán thưởng.
Chỉ có điều, Thẩm Giang Lâm lại thầm cảm thấy khó hiểu trong lòng.
Rõ ràng trong nguyên tác, Thẩm Giang Vân là một nhân vật phế vật điển hình, ngoại mặt thì tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rữa, vô năng, phong lưu, vô đức.
Vậy mà thiếu niên trước mắt này, lại cố gắng xứng vai làm huynh trưởng, hỏi han bài vở đệ đệ, chỗ nào chưa tốt liền uyển chuyển nhắc nhở. Tuy chưa thể nói là khí độ trác tuyệt, nhưng cũng đúng kiểu con cháu nhà thế gia được giáo dưỡng bài bản. Dẫu tính tình không quá sắc sảo, nhưng nếu làm một người giữ nghiệp, an phận làm chủ một phương cũng không hề khó.
Chẳng lẽ tính cách một người qua mười lăm tuổi lại có thể thay đổi đến long trời lở đất thế sao? Hay là do thời kỳ niên thiếu phản nghịch đến muộn? Hoặc là từ trước đến giờ, bản tính thực sự vẫn luôn bị chèn ép, che giấu?
Kiếp trước Thẩm Giang Lâm chưa có con, cũng chưa từng trải qua chuyện gia đình thế này, nên lấy bản thân suy ra, vốn chẳng thể đại diện cho hết muôn dạng người trên đời.
Thẩm Giang Lâm chất chứa nghi hoặc trong lòng, nhất thời cũng không thể giải thích được, hắn bèn tạm gác sang một bên. Đợi khi hai người trò chuyện xong, Thẩm Giang Lâm không nhịn được mở miệng hỏi:
“Đại ca… không biết tiểu đệ có thể mượn mấy quyển sách trên giá của huynh về đọc thử không? Đệ đọc xong nhất định sẽ hoàn trả cẩn thận, tuyệt đối không làm hỏng.”
Trong phòng Thẩm Giang Vân chất đầy ba giá sách lớn, ở thời đại này thực sự là giàu có hiếm thấy. Bởi lẽ thời đại này in ấn chưa phát triển, đa phần thư tịch đều là sách chép tay, một bộ sách chú giải dày dặn tử tế, giá ít cũng phải một hai lượng bạc trở lên.
Mà với nhà bần dân bá tánh bình thường, một nhà ba miệng ăn, một tháng tiêu dùng cũng chỉ chừng một hai lượng bạc, đủ để thấy việc đọc sách, viết chữ, vốn là thứ xa xỉ với đại đa số người dân bình thường.
Tuy Thẩm Giang Lâm sinh ra ở Hầu Phủ, nhưng đãi ngộ từ trước đến nay vốn không thể sánh bằng Thẩm Giang Vân. Hắn đã nhập học ba năm, nhưng trong tiểu thư phòng của mình cũng chỉ có vỏn vẹn hơn hai mươi quyển sách.
Thẩm Giang Vân vốn trong lòng vẫn canh cánh áy náy, đừng nói là mượn vài quyển sách, cho dăm ba quyển hắn ta cũng chẳng tiếc, lập tức phất tay, hào sảng nói:
“Nhị đệ cứ chọn lấy mấy quyển đệ thích đi, lát nữa ta sai người mang sang viện cho đệ.”
Thẩm Giang Lâm vội cúi người cảm tạ, rồi cẩn thận xem giá sách, thi thoảng rút một quyển ra xem thử. Lúc đầu Thẩm Giang Vân còn đứng cạnh xem cùng, nhìn thấy Thẩm Giang Lâm dường như không cần mình theo kem, liền quay lại ngồi vào án thư, cầm sách lên đọc.
Thẩm Giang Lâm tiện tay lật lật mấy quyển, đại khái cũng nhận ra trật tự sắp xếp trên giá sách. Hắn vốn nhắm tới mấy quyển sử thư để tìm hiểu lịch sử của thế giới giả tưởng này. Nguyên chủ chỉ mới nhập học ba năm, kiến thức còn nhiều thiếu hụt, lại không để lại cho Thẩm Giang Lâm chút thông tin nào xác thực về triều đại này.
Đi vòng ra kệ sách phía sau, ánh mắt Thẩm Giang Lâm liền sáng lên khi nhìn thấy một quyển “Đại Chu Thông Sử”, lông mày dài khẽ nhướng lên—— chính là nó rồi.
Chỉ là Thẩm Giang Lâm quên mất thân hình hiện tại của mình mới cao chừng một thước bốn (khoảng 1m4), muốn lấy quyển sách kia, phải kiễng chân mới vừa chạm tới mép sách.
“Phạch” một tiếng, quyển “Đại Chu Thông Sử” nặng nề rơi xuống, kéo theo một tập giấy nhỏ cũng rớt xuống theo.
Thẩm Giang Lâm rũ mắt nhìn kỹ, chỉ thấy đó là mười mấy tờ giấy kẻ ca rô, mỗi tờ đều vẽ tranh. Có núi xanh phủ sương mờ, có liễu biếc én về, có lầu các đình đài, cảnh sắc trong các bức tranh là phong cảnh trong phủ hắn đã từng nhìn thấy, vô cùng quen mắt, cũng có cảnh bên ngoài phủ, được họa lại sau khi dày công quan sát, nét vẽ sinh động như thật, tựa như tận mắt nhìn thấy.
Bởi vì những tờ giấy kẻ ca rô này được giấu kỹ sau quyển “Đại Chu Thông Sử”, có quyển sách dày cộm che chắn nên trước giờ hoàn toàn không có ai phát hiện ra, lúc này quyển sách rơi xuống, mới kéo cả mớ tranh này rớt xuống theo.
Thẩm Giang Vân nghe thấy tiếng sách rơi xuống đất, ngoái đầu nhìn lại, đúng lúc nhìn thấy những bức họa vương vãi đầy đất, sắc mặt lập tức biến đổi, tim thắt lại. Vừa trông thấy Thẩm Giang Lâm định ngồi xuống nhặt, Thẩm Giang Vân liền vội vàng nói lớn:
“Nhị đệ, đừng động vào!”