Hoàng Ly cất giọng lanh lảnh:
“Thanh Phong Uyển chúng ta cũng dọn đến được mấy ngày rồi, thế mà chưa từng gọi riêng món gì cả, lần này là mấy lão đầu bếp cố ý nhắc nhở đó.”
Hoàng Ly mới điều đến hầu hạ bên cạnh Thẩm Giang Lâm phải đổi tên, lúc đó Thẩm Giang Lâm liếc nhìn Thúy Liễu đứng cạnh, thuận miệng ban cho cái tên “Hoàng Ly”. Nhưng lúc này nghe giọng của nàng ta lọt vào tai lại cảm thấy có chút chối tai.
Thẩm Giang Lâm nghe vậy liền hiểu ý ngay.
Chính vì hắn không gọi món riêng, nên phòng bếp nấu thế nào thì hắn phải ăn như vậy, khiến bọn chúng không có cớ gì để lấy thêm bạc hay bớt xén kiếm lời. Bữa nay, chính là bọn chúng cố ý giở trò “gõ núi dọa hổ*”.
* Gõ núi dọa hổ (敲山震虎): Nghĩa là ra đòn răn đe, thăm dò thái độ.
Vương mụ mụ cũng đã hiểu ra, đôi môi dày run run, chỉ có nhà hoàn ngốc Thúy Liễu là nghe kiểu lúc biết lúc không, chưa rõ đầu đuôi nên ngập ngừng hỏi Thẩm Giang Lâm:
“Nhị thiếu gia, hay là… ta cũng gọi mấy món?”
Nào ngờ vừa dứt lời, Vương ma ma trừng mắt lườm Thúy Liễu một cái, khiến nàng ta sợ hãi co rúm cổ lại, không dám ho he gì nữa.
Hoàng Ly lớn hơn Thúy Liễu ba tuổi, năm nay đã mười ba, lại là con của hạ nhân được sinh ra và lớn lên trong phủ, nên nàng ta cũng hiểu biết quy củ trong phủ hơn Thúy Liễu. Có điều lúc này là chuyện chủ tử định đoạt, nàng ta không dám nhiều lời.
Bởi lẽ, gọi món là phải bỏ bạc ra. Nhưng mấy ngày trước để được dọn đến Thanh Phong Uyển, bạc riêng của Lâm Ca đều đã đưa cho Xuân Đào rồi, giờ trong tay đâu còn cắt bạc nào?
“Lâm Ca, ta còn chút bạc vụn, để ta đi một chuyến xem sao.”
Vương ma ma cũng bất đắc dĩ trong lòng, nhưng lại không thể để đứa trẻ mà bà ta chăm lo từ nhỏ phải chịu uất ức được, bà ta muốn ứng phó giúp Lâm Ca trước rồi tính tiếp.
Thẩm Giang Lâm cũng thấy ấm áp trong lòng, nhũ mẫu này của nguyên chủ, đối xử với hắn tốt đến không có gì phải nói.
Nhưng cách này không thể giải quyết vấn đề lâu dài.
“Hoàng Ly, đem mấy món này dọn lại vào hộp thức ăn, đi theo ta.”
Thẩm Giang Lâm nói xong, khoác áo choàng vào, gọi người mang đèn l*иg tới, vén tấm mành lông lên, cứ thế đi ra ngoài.
Hoàng Ly vội vàng dạ một tiếng, tay chân luống cuống thu dọn hộp thức ăn. Vương ma ma cùng Thúy Liễu chưa rõ hắn định làm gì, nhưng cũng nhanh chóng bước tới giúp Hoàng Ly.
Hoàng Ly xách hộp thức ăn, lẽo đẽo theo sau Thẩm Giang Lâm, trong lòng không khỏi thắc mắc không rõ vị tiểu thiếu gia này muốn làm gì.
Sắc trời đã tối hẳn, lúc này đang đúng vào giờ cơm tối trong Hầu Phủ, khắp các dãy hành lang mái hiên đều đã treo đèn l*иg, nhìn từ xa giống như những đốm sao rơi xuống trần gian.
Chỉ là vào lúc này, Thẩm Giang Lâm cũng không có lòng dạ nào thưởng ngoạn phong cảnh.
Hắn túm chặt áo choàng, men theo gió rét, bước vội một mạch, chẳng mấy chốc đã đến trước cửa chính viện.
Nơi này náo nhiệt hơn hẳn những nơi khác, đang vào giờ bày cơm, ma ma nha hoàn kẻ qua người lại tấp nập. Có người bưng bát bưng đĩa, có người bưng chén trà, có người bưng chậu bạc rửa mặt, cũng có người cầm ấm nước ấm tráng chén rượu.
Thẩm Giang Lâm chỉ liếc qua một cái liền đoán được ngày, lúc này chắc chắn có phụ thân nhu nhược của hắn, hoặc là đại ca nam chính ở bên trong.
Bởi từ trước đến nay Ngụy thị không uống rượu, nghe nói bà ta đã có chứng bệnh kỳ lạ từ khi còn ở trong bụng mẹ, hễ đυ.ng đến rượu là nổi mẩn đỏ khắp người. Thẩm Giang Lâm đoán chắc là do dị ứng rượu. Nay thấy có người đang chuẩn bị tráng chén rượu, tất nhiên là người khác muốn uống rượu.
Trong phủ này, có thể được Ngụy thị săn sóc chu đáo như vậy, ngoài Thẩm Giang Vân ra, thì cũng chỉ có Thẩm hầu gia mà thôi.
Như vậy lại càng đúng lúc.
Đúng lúc ấy, nha hoàn Xuân Vũ hầu hạ bên cạnh Ngụy thị vừa mới bày cơm xong, nghe thấy ngoài cửa có tiếng truyền báo “Nhị thiếu gia đến”, nàng ta vội vàng chạy ra vén mành cửa, nhấc cao mành để đón Thẩm Giang Lâm vào.
“Hài nhi thỉnh an phụ thân, mẫu thân! Vấn an đại ca!”
“Đứa nhỏ này, trời rét lạnh thế này còn chạy tới đây làm gì? Không phải hôm trước ta đã dặn rồi sao, mấy hôm có tuyết, buổi tối không cần đến thỉnh an nữa mà.”
Ngụy thị bước tới, nắm lấy đôi tay đông cứng lạnh đến phát tím của Thẩm Giang Lâm, rồi tự mình cởϊ áσ choàng cho hắn, kéo hắn đến bên bàn ăn ngồi xuống.
Thẩm Giang Vân ngồi bên cạnh, sau khi xảy chuyện của Bích Nguyệt, hôm nay lại gặp đệ đệ này, nhất thời trong lòng có đôi phần khó xử.
Nhớ lại năm trước cũng từng có một lần giống vậy. Khi ấy, Thẩm Giang Lâm còn ở trong chính viện, Thẩm Giang Vân đến dùng bữa cùng phụ mẫu, ánh mắt Thẩm Giang Lâm lúc đó, hắn ta đến giờ vẫn chưa quên được.
Cũng may, hôm nay trên gương mặt ấy không có gì khác thường.
Tɧẩʍ ɖυệ nhìn thoáng qua thứ tử trước mặt: “Thân thể đã hoàn toàn bình phục chưa? Có lòng hiếu thảo là tốt, nhưng cũng phải lưu tâm dưỡng thân, chớ lại sinh bệnh, khiến mẫu thân con phải bận lòng.”
Đây là lần đầu tiên Tɧẩʍ ɖυệ nói chuyện trực tiếp với Thẩm Giang Lâm kể từ khi nguyên chủ nhảy xuống hồ. Giọng nói của ông ta bình thản không mặn không nhạt, sắc mặt ôn hòa, nhưng từng câu từng chữ lại mang theo mấy phần nhắc nhở cảnh cáo.