Chương 11.1: Phụ mẫu huynh đệ

Người trong bếp vừa mang hộp thức ăn đến liền vội vàng rời đi, để lại Vương ma ma cùng Thẩm Giang Lâm đứng đó nhìn cơm canh hôm nay, sắc mặt cả hai đều rất khó coi.

Chuyện này cũng chính là nguyên nhân khiến Vương ma ma không ưng bụng khi Thẩm Giang Lâm dọn khỏi chính viện ra ở riêng.

Ở chính viện, dù thế nào thì cũng không ai dám qua loa sơ suất, nhất là mấy người trong bếp, dù mắt mũi mù mịt đến đâu cũng không dám đưa mấy món tầm phào đến chỗ Thẩm Giang Lâm, bởi vì nơi đó ở ngay dưới mí mắt đương gia chủ mẫu, chỉ cần sơ suất một chút là bị phát hiện ngay.

Giờ thì hay rồi, đoán chừng thấy Thẩm Giang Lâm ở một tiểu viện nhỏ hẻo lánh, không còn ai để mắt đến, đám người trong bếp liền bắt đầu lười biếng, cẩu thả.

Lúc mới dọn ra ở riêng, các vị chủ tử trong Thẩm phủ đều rất quan tâm tới bên này, Ngụy thị cũng có căn dặn bên phòng bếp nên mấy ngày đầu còn coi như tạm được. Nhưng hai hôm nay, cơm canh ngày một tệ dần. Thẩm Giang Lâm nghĩ gần đây ăn thịt cá nhiều rồi, đổi qua thanh đạm một chút cũng tốt, nên cũng không để tâm nhắc nhở.

Không ngờ bọn họ lại dám quá đáng thế này!

Vương ma ma tức đến đỏ mặt, trừng mắt nhìn. Mấy món cơm canh này, đừng nói là cho Lâm Ca ăn, ngay cả mấy ma ma nha hoàn trong viện còn ăn ngon hơn gấp bội!

Trước đây, chủ tớ bọn họ nhẫn nhịn cúi đầu, cũng chỉ là trước mặt đương gia chủ mẫu Ngụy thị mà thôi, đó cũng là chuyện đương nhiên. Hiện giờ đến mấy tên đầu bếp nô tài dưới bếp cũng dám chèn ép lên đầu lên cổ, thật sự là chuyện nực cười!

“Ta, ta phải đi tìm bọn họ hỏi cho ra nhẽ!” Vương ma ma vừa giận vừa biết nếu chuyện này nhịn một lần, thì chẳng phải sau này, ngày nào Lâm Ca cũng phải chịu uất ức thế này hay sao?

Trong phòng, tiểu nha hoàn Thúy Liễu thấy Vương ma ma định kéo cả đám đi gây chuyện với phòng bếp, theo bản năng lùi lại hai bước, mặt ủ mày ê nói:

“Vương ma ma, lần trước nô tỳ đến phòng bếp lấy đồ ăn sáng, bọn họ nói phải nấu cho các phòng khác trước, nếu chúng ta muốn lấy trước thì… phải thêm tiền thưởng nữa… giờ có đi cũng chẳng ích gì…”

Thúy Liễu và Vương ma ma vốn đều là người cũ luôn hầu hạ bên cạnh Thẩm Giang Lâm, trước nay chưa từng bị người trong phòng làm khó dễ. Nhưng một nha hoàn mới điều từ nhà bếp tới, tên là Hoàng Ly, vốn từng làm tạp vụ ở đó, nghe vậy liền vội vàng khuyên can:

“Trong phủ này, đầu bếp chưởng quản bên phòng bếp, ngoài việc chuyên nấu cho chính viện và Tùng Lâm Thảo Đường đều dùng những nguyên liệu tốt nhất, còn các viện khác đều phải dựa vào thực đơn để nấu, hôm nay cũng vậy, nếu đúng theo thực đơn thì đúng là các món này… nhưng nguyên liệu nấu thì… hơi tệ.”

Trong phủ Vinh An Hầu, tổng cộng có hai phòng bếp lớn và một phòng bếp nhỏ. Phòng bếp nhỏ mời một đầu bếp danh tiếng từ phương Nam, chuyên làm các món chay cho lão phu nhân, còn lại không dính dáng đến nơi khác. Hai phòng bếp lớn thì một chuyên nấu cho chủ tử, một chuyên nấu cho đám hạ nhân.

Cơm canh dành cho đám hạ nhân trong phủ, từ trước đến nay toàn dùng rau dưa rẻ tiền, Vinh An Hầu phủ đã coi như là nhân hậu rộng rãi rồi. Vào mùa đông, ba ngày mới được ăn một bữa bạch tùng xào thịt lát*, mà trong món đó, đám hạ nhân đừng mong xào ra nổi mấy giọt dầu.

* Bạch tùng xào thịt lát (白崧炒肉片): Món thịt lợn xào với thân củ cải trắng.

Bởi vậy, trong phòng bếp lớn chuyên làm cho các chủ tử mới là nơi béo bở nhiều dầu mỡ nhất phủ, ai ai cũng vắt óc tìm đường chen chân vào.

Hoàng Ly, trước đây tên là Tiểu Hoa, vốn làm việc ở phòng bếp, khi bị điều đến hầu hạ bên cạnh Thẩm Giang Lâm, trong lòng nàng ta cũng không khỏi bực bội bất mãn. Sau này nương nàng ta nói, làm ở đây một tháng được lĩnh một điếu bạc*, lúc ấy trong lòng nàng ta mới từ giận hóa mừng.

* Một điếu bạc (一吊银子): Tương đương 1.000 văn tiền.

Hiện giờ Hoàng Ly đã là nha hoàn nhất đẳng hầu hạ bên cạnh Thẩm Giang Lâm, thấy có dịp liền muốn khoe khoang hiểu biết, bèn kể tường tận những chuyện từng trải trong phòng bếp lớn. Thẩm Giang Lâm nghe hết lời nàng ta kể, hắn mới hiểu rõ đầu đuôi ngọn ngành.

Thì ra, mỗi vị chủ tử trong Hầu Phủ đều có định mức riêng mỗi ngày. Chẳng hạn như Thẩm Giang Lâm, mỗi ngày được phân một cân thịt dê, một cân thịt lợn, nửa con gà, nửa con vịt, trong bốn loại thịt này thì được chọn hai loại. Ngoài ra, còn có một cân trứng gà, một con cá, một cân gạo trắng nhất đẳng, một cân bột mì hảo hạng, cùng một số rau củ, trái cây theo mùa, mấy món này thì phải trông vào số lượng mà các điền trang chuyển về, do Ngụy thị đích thân xem xét định đoạt phân chia.

Bình thường phòng bếp lớn sẽ thu gom đầy đủ những nguyên liệu đó mỗi ngày. Dù là Thẩm Giang Lâm ăn không hết, thì thưởng cho người khác cũng được, nhưng phải là chủ tử có quyền thế có mặt mũi bên phòng bếp, thì đám người trong bếp mới kính cẩn cung phụng. Nếu không có người chống lưng, chỉ cần lơ là một chút là bị đám đầu bếp nô tài cắt xén ngay lập tức, giống như bữa cơm ngày hôm nay.

Tỷ như Diệp di nương, được sủng ái bên chỗ hầu gia như thế, nên chẳng có kẻ nào dám không biết điều gây chuyện trên đầu nàng ta. Mà tất nhiên Diệp di nương cũng ra tay rất hào phóng, mỗi ngày phần ăn trong phủ phân phát thế nào cũng được, nhưng hễ nàng ta thèm cái gì mới lạ hay món ngon khác miệng, liền sai người đưa bạc đến phòng bếp, sai bọn họ làm riêng món đó, đầu bếp cũng ngoan ngoãn bưng đến tận phòng cho nàng ta.