Trong lòng Quách Bảo Thành đắng như nuốt phải sạn, ngổn ngang muôn phần, muốn tiến lên nói đôi câu cảm tạ nhưng đôi chân như mọc rễ, không sao nhấc nổi bước chân. Trên người hắn ta còn in đầy dấu giày, y phục thì toàn là vải thô cũ kỹ. Dù hắn ta có tiến đến gần, thì vị Thẩm thiếu gia trên người choàng áo lông cáo đi giày da dê quý giá kia, cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn hắn ta một lần.
Ngay lúc Quách Bảo Thành đang lưỡng lự trong lòng, Thẩm Giang Lâm đã rời đi đi theo tiểu đồng đến đón hắn, chỉ còn lại một mình Quách Bảo Thành đứng ngẩn người giữa đình viện vừa rồi còn náo nhiệt om sòm.
Mặt trời đã ngả về tây, gió bấc phương bắc lạnh lẽo như cắt da cắt thịt. Trên những cành cây khô trụi lá, mấy con quạ cất tiếng kêu ai oán thê lương. Quách Bảo Thành co ro rùng mình trong gió rét, cúi xuống nhặt túi sách bị quăng dưới đất lên, phủi phủi mấy cái rồi ôm chặt vào lòng, cắm đầu chạy một mạch về nhà.
Còn về phần Mạnh Chiêu, vốn là được người khác gọi quay lại, vừa hay tận mắt chứng kiến từ đầu đến cuối, trong lòng cũng cảm thấy có chút hài lòng, khẽ gật đầu một cái. Hắn ta bỗng nhiên có mấy phần thiện cảm với vị nhị thiếu gia phủ Vinh An Hầu này, Thẩm Giang Lâm vừa thông minh, vừa ổn trọng, điều trọng yếu nhất là tâm địa thiện lương, thật sự không tầm thường!
Con người ta thường thiên vị người mà bản thân có hảo cảm. Trước đó, Mạnh Chiêu còn lấy làm nghi ngờ, sao Trương tiên sinh chỉ đánh giá Thẩm Giang Lâm rất bình thường, hiện giờ nghĩ lại, chỉ sợ hắn thân là thứ tử trong Hầu Phủ, cũng có nỗi khổ khó nói ra. Từ nay, Mạnh Chiêu vẫn là nên tận tâm tận lực dạy học cho tốt, không uổng mối duyên thầy trò này.
Thẩm Giang Lâm tất nhiên không biết Mạnh Chiêu đang nghĩ gì. Lúc đó hắn chỉ đơn thuần thấy chướng mắt đám người Thẩm Vạn Cát ỷ đông hϊếp yếu, cũng không hề có mong chờ Quách Bảo Thành sẽ báo đáp gì cho hắn. Chỉ là tiện tay giúp người, thuận theo bản tâm mà thôi.
Hiện giờ Thẩm Giang Lâm cũng đã có một tiểu viện riêng, nên sau khi tan học liền về thẳng Thanh Phong Uyển.
Học đường Thẩm thị, hàng ngày bắt đầu học từ giờ Thìn sơ (7 giờ sáng) và tan học vào giờ Thân sơ ( 3 giờ chiều). Mỗi ngày đều được dùng một bữa cơm trưa miễn phí ở đó. Nếu trong lúc học đói bụng, đám học trò có thể tự mang điểm tâm theo ăn lót dạ.
Điểm tâm làm rất cầu kỳ mà giá cả lại đắt đỏ, đại đa số học trò trong học đường nếu được ăn một cái màn thầu nhân táo đỏ thì cũng đã hiếm hoi lắm rồi. Chỉ có Thẩm Giang Lâm là mỗi ngày đều mang theo điểm tâm. Điểm tâm hôm nay thứ hắn mang theo là bánh hạnh nhân. Ăn nhiều có hơi ngấy, nhưng uống thêm một chén trà thanh mát rồi cũng thấy dễ chịu khoan khoái.
Vì đã dùng điểm tâm ở học đường rồi, nên lúc về viện, Thẩm Giang Lâm cũng không thấy đói, liền mở sách ra, bắt đầu ôn lại bài vở hôm nay, chuẩn bị hoàn thành bài tập Mạnh tiên sinh giao cho.
Vương ma ma thấy Thẩm Giang Lâm đã ngồi vào bàn nghiêm túc đọc sách, bèn rón rén sai đám tiểu nha hoàn lui hết ra ngoài, còn bà ta thì ngồi ở phòng ngách phía đông, dựa bên cửa sổ thêu thùa may vá, vừa làm vừa nghe ngóng động tĩnh trong phòng chính.
Nếu Thẩm Giang Lâm đã quyết tâm đi theo con đường khoa cử, tất nhiên rất coi trọng việc học. Bài vở hôm nay hắn đều đã thuộc làu làu, tiếp đó là luyện chữ.
Chữ của nguyên chủ trước kia vẫn còn non nớt, mới chỉ tập loại chữ Quán Các Thể*. Còn bản thân Thẩm Giang Lâm từ kiếp trước vốn học qua Hành thư và Thảo thư*, trình độ chữ nghĩa cao hơn nguyên chủ nhiều. Nhưng hiện giờ không thể đột nhiên thay đổi nét bút, phải khéo léo, từng bước từng bước sửa đổi nét bút và ý tứ trong chữ, làm sao cho người ngoài nhìn vào cũng không sinh nghi. Bởi vậy việc viết mấy chữ đại tự cũng mất một khoảng thời gian khá lâu.
* Quán Các Thể (馆阁体): Thể chữ khuôn phép, phổ biến dùng trong thi cử và thư từ quan phương thời xưa.
* Hành thư, Thảo thư (行书、草书): hai thể thư pháp nhanh và phóng khoáng.
Chờ đến khi Thẩm Giang Lâm luyện viết xong, thì trời đã sang canh đầu (khoảng 6-7 giờ tối), đèn đóm trong phòng đã sớm được thắp sáng. Hắn cũng bắt đầu cảm thấy đói bụng, liền sai người bày cơm.
Thẩm Giang Lâm duỗi người, đứng dậy bước ra tiểu sảnh, thoáng liếc qua thức ăn trên bàn, ánh mắt bỗng nhiên tối lại.
Hai món mặn hai món chay cũng tạm chấp nhận đi, hắn còn là một đứa trẻ, thể trạng cũng chưa ăn được nhiều. Nhưng dùng lá cải úa vàng xào rau, còn đĩa gà om tương thì chỉ còn lại trơ xương với vài mẩu thịt vụn bám cạnh, thế này không phải quá đáng rồi sao?