Chương 10.2: Làm người ta kinh ngạc

Nhưng chưa cười được mấy tiếng, liền nhìn thấy Quách Bảo Thành đột nhiên gập người xuống, thân hình xoay mạnh lại, đối diện trực diện với Thẩm Vạn Cát, rồi tung nắm đấm thẳng vào bụng Thẩm Vạn Cát. Thẩm Vạn Cát bị đánh bất ngờ, tay liền buông lỏng ra, mất đi thế khống chế Quách Bảo Thành.

Đừng thấy Quách Bảo Thành nhỏ hơn Thẩm Vạn Cát ba tuổi, vóc người cũng kém xa, nhưng sức lực lại không hề nhỏ. Hắn ta tung ra mấy đòn liên tiếp khiến Thẩm Vạn Cát ngã nhào xuống đất, còn định xông tới đè Thẩm Vạn Cát ra giã tiếp. Thẩm Vạn Cát lập tức lăn một vòng thoát thân, đứng bật dậy, hướng về đám bạn đang hò hét xung quanh:

“Các huynh đệ, mau giúp ta đè tên tạp chủng* này xuống đất! Để hắn biết đây là địa bàn của Thẩm gia chúng ta, không phải chỗ cho cẩu tạp chủng như hắn làm càn!”

* Tạp chủng/cẩu tạp chủng (狗杂种): Lời mắng nhiếc hạ nhục người có xuất thân không rõ ràng, đặc biệt là con riêng, con ngoài giá thú.

Thẩm Vạn Cát vốn có chút uy danh trong học đường. Lần trước đơn đấu với Quách Bảo Thành đã không chiếm được thế thượng phong, hôm nay quyết tìm lại thể diện. Bên hắn ta lập tức có mấy kẻ đứng ra giúp, định vây đánh Quách Bảo Thành, nhưng sao bốn năm người không đánh gục nổi một người?

Không ngờ Quách Bảo Thành chẳng hề sợ hãi, giống như một sư tử nhỏ nổi giận, lao thẳng vào đám người bọn họ. Hai học trò kia lớn hơn hắn ta hai ba tuổi liền bị hắn ta húc cho ngã lăn. Nhưng hành động này cũng chọc giận thêm đám còn lại, lại có thêm hai tên nữa xông vào, toàn là huynh đệ của mấy kẻ vừa bị đánh ngã. Mấy người quấn lấy nhau thành một đoàn.

Dù Quách Bảo Thành có mười phần sức lực, nhưng hai tay sao địch nổi bốn người, chẳng bao lâu sau đã bị người ta đè bẹp xuống đất, không thể nhúc nhích nổi.

Thẩm Vạn Cát thấy thế thì càng hăng, bước tới tung một cú đá thật mạnh vào người Quách Bảo Thành, đang định tiếp tục tung chân thì bỗng nhiên nghe thấy người sau lưng cất giọng:

“Tam chất nhi, khí phách lớn thật đấy! Đồng môn với nhau mà hạ thủ nặng tay như vậy, không sợ Chu tẩu tẩu biết rồi tức đến ăn không ngon ngủ không yên sao?”

Giọng nói có chút quen thuộc, Thẩm Vạn Cát vội quay đầu lại nhìn. Chỉ thấy đám người tự giác dạt ra hai bên, nhường ra một lối đi, thì ra là Thẩm Giang Lâm đang bước đến.

Sao lại là hắn? Bình thường hắn cứ như bình hồ lô gỗ, nửa lời cũng chẳng buồn nói, cũng chưa bao giờ quản đến chuyện của bọn họ, sao hôm nay lại ra mặt bênh cẩu tạp chủng này?

Hừ! Chẳng trách tên Quách Bảo Thành này hôm nay hống hách như thế, hẳn là đã bái lạy qua “sơn đầu*” Thẩm Giang Lâm rồi?

* Bái sơn đầu (拜山头): Nghĩa là đi nịnh bợ, cầu thân người có thế lực.

Trong lòng Thẩm Vạn Cát đầy nghi hoặc, nhưng khi nghe Thẩm Giang Lâm “hửm?” một tiếng, Thẩm Vạn Cát cùng đám người bọn họ liền buông tay, rồi răm rắp hành lễ với Thẩm Giang Lâm:

“Bái kiến thúc thúc. Là tên tiểu tử này mấy hôm trước vô lễ với ta, hôm nay ta chỉ muốn dạy dỗ hắn một chút thôi. Nào có nghiêm trọng như thúc thúc nói.”

Tuy Thẩm Giang Lâm còn nhỏ tuổi, nhưng thân là nhi tử dòng chính, bối phận lại lớn hơn một bậc so với đám Thẩm Vạn Cát bọn họ, nên tiếng “thúc thúc” này là danh xưng đúng lễ.

Thẩm Giang Lâm thản nhiên nhận hành lễ, nghe xong lời biện giải của Thẩm Vạn Cát, hắn cười lạnh hai tiếng, ánh mắt lạnh lùng nhìn qua, thong thả nói:

“Tam chất nhi, hôm nay cả dãy chúng ta bị phạt chép sách, rốt cuộc là vì ai gây họa, đừng tưởng ta không rõ? Vừa rồi không vạch trần ngươi trước mặt tiên sinh là nể mặt ngươi đó, ngươi nên an phận đi. Cứ náo loạn thế này, ta đây đau đầu không chịu nổi. Nếu ngươi thấy học hành khổ sở quá, lát nữa ta sẽ sai người đến bẩm với Chu tẩu tẩu một tiếng, các ngươi thấy thế nào?”

Vừa rồi, Thẩm Giang Lâm không biết ai ném cục giấy đó, lẽ nào bây giờ còn chưa rõ ràng sao?

Lời vừa thốt ra khỏi miệng Thẩm Giang Lâm, sắc mặt mấy đứa trẻ xung quanh lập tức xám ngoét lại. Trong học đường có quậy phá thế nào cũng thôi, nhưng nếu để phụ mẫu hay trưởng bối trong nhà biết chuyện, kiểu gì cũng ăn không ít đòn roi. Cả đám lập tức xúm lại quanh Thẩm Giang Lâm, kẻ trước người sau, líu ríu xin tha. Ngay cả mặt Thẩm Vạn Cát cũng biến sắc, vội vàng đỡ Quách Bảo Thành dậy, phủi phủi bụi đất bám trên người hắn ta, mặt mũi thì cười nịnh bợ, khom người cúi đầu xin Thẩm Giang Lâm trước mặt giơ cao đánh khẽ.

Mãi đến khi Thẩm Giang Lâm gật đầu đáp ứng không mách về nhà bọn họ, đám học trò này mới giải tán tán loạn như chim vỡ tổ.

Quách Bảo Thành mặt mũi lem nhem, rõ ràng hắn ta lớn hơn Thẩm Giang Lâm một tuổi, ấy thế mà chỉ cần Thẩm Giang Lâm nhẹ nhàng nói bâng quơ mấy câu đã giải quyết xong mọi việc. Quách Bảo Thành rõ ràng không đắc tội gì với Thẩm Vạn Cát, nhưng lại bị hắn ta túm lấy đánh một trận.