Mạnh Chiêu không phải chưa từng nghe nói đến Thẩm Giang Lâm.
Thật ra, trước khi đặt chân vào học đường này, Mạnh Chiêu đã sớm được nghe đến cái tên “Thẩm Giang Lâm” này rồi.
Lúc đó hắn ta hỏi với Trương tiên sinh, nếu thay ông ta đứng lớp thì có điều gì cần lưu tâm không, Trương tiên sinh liền chỉ đích danh Thẩm Giang Lâm, ông ta bảo đứa trẻ này có thân phận đặc biệt, xuất thân từ phủ Vinh An Hầu, tuy tính tình vốn trầm mặc, cũng không phải kẻ hay gây chuyện, học hành lại không có gì nổi bật, cứ lưu tâm một chút là được.
Đây là không nổi bật gì trong học hành sao?
Là Trương tiên sinh yêu cầu quá cao, hay là sao làm thế này?
Nhưng nghĩ đến đám học trò kia vừa nãy không ai thuộc nổi một đoạn, e rằng lời của Trương tiên sinh cũng có chút thiên lệch rồi.
“Trước đây từng học thuộc rồi sao?” Mạnh Chiêu trầm ngâm hỏi.
Thẩm Giang Lâm khẽ lắc đầu, nghiêm cẩn đáp: “Bẩm Mạnh tiên sinh, học trò trước đây từng đọc vài lần, nhưng chưa từng học thuộc cả thiên.”
Lời Thẩm Giang Lâm nói là thật, nên mới có thể quang minh lỗi lạc, thẳng thắn vô tư như vây. Ánh mắt Mạnh Chiêu lướt qua, lập tức nhận ra ngay thật giả.
Trong lòng Mạnh Chiêu nảy sinh hứng thú, liền hỏi tiếp:
“‘Cố quân tử tất thận kỳ độc dã’, giải thích thế nào?”
Thẩm Giang Lâm đem lời giảng giải vừa rồi của Mạnh Chiêu, phối hợp với cách hiểu riêng của hắn, đáp:
“Một quân tử, dẫu chỉ là khi ở nơi thâm kín một mình, cũng phải giữ gìn đạo đức, tự tu dưỡng, không được buông thả. Thành thật bên trong, biểu hiện bên ngoài, đó mới là hành vi của bậc chính nhân quân tử.”
Mạnh Chiêu liên tục gật đầu, lại tiếp tục ra câu hỏi:
“‘Thị cố quân tử vô sở bất dụng kỳ cực’, câu này giải thích thế nào?”
Đây là nội dung hôm nay chưa giảng đến, nhưng Thẩm Giang Lâm vẫn đáp ngay như không:
“Chu Văn Vương* phụng mệnh trời, cách tân thay cũ, khiến triều đại cũ đổi phát sinh cơ. Cho nên, bậc đế vương dốc hết sức toàn lực, không nề mệt nhọc, chỉ mong đem lợi ích cho muôn dân bá tánh.”
* Chu Văn Vương (周文王): Một trong những vị vua lập ra nhà Chu, nổi danh với việc cải cách lễ chế, tôn sùng đạo đức, được tôn là bậc thánh quân.
Mạnh Chiêu đem toàn bộ những đoạn khó trong “Đại Học”, cơ hồ hỏi hết một lượt từ đầu đến cuối, vậy mà không có câu nào làm khó được Thẩm Giang Lâm.
Đồng thời, Mạnh Chiêu càng lúc càng cảm thấy, đứa nhỏ Thẩm Giang Lâm này có phong thái bậc đại tướng, dù bị truy vấn ráo riết, lời nói tung hoành, nhưng hắn vẫn ứng đáp ôn hòa, từ tốn như gió xuân, thần sắc ung dung, không bị ngoại cảnh quấy nhiễu chút nào.
Thiếu niên anh tài, chẳng qua cũng chỉ đến thế!
Dù trước đây hắn từng học qua, hay đã từng đọc thuộc, thì chỉ riêng năng lực ghi nhớ và phản ứng này, đã vượt xa đám học trò vỡ lòng thông thường.
Mạnh Chiêu ngày nhỏ cũng từng được khen là thông minh hiếm có, học thuộc nhanh, lĩnh hội cũng mau, còn có thể suy một ra ba. Nhưng để đạt tới cái cảnh giới bình tĩnh, vững vàng như Thẩm Giang Lâm khi mới mười tuổi, hắn ta cũng chưa từng làm được.
Hai người một hỏi một đáp, thoắt cái đã mười mấy câu hỏi. Ban đầu còn có học trò theo kịp, nhưng sau đó thì cứ như nghe “thiên thư”, chẳng ai hiểu nổi, chỉ còn biết ngẩn ngơ nhìn Thẩm Giang Lâm, ánh mắt từ hả hê hóng chuyện đã hóa thành khϊếp sợ không nói nên lời!
Thẩm Giang Lâm trước nay lặng thinh, thì ra là giấu bản lĩnh thế này sao?
Vậy sao trước đây không thể hiện ra, chẳng lẽ là vì không thích Trương tiên sinh nên cố ý che giấu thực lực, tỏ vẻ tầm thường?
Tuy rằng Mạnh Chiêu có phần tức giận vì bị ném giấy, nhưng nay phát hiện ra được một thiếu niên kỳ tài, trong lòng phấn chấn trở lại. Đến lúc tan học, Mạnh Chiêu bảo Thẩm Giang Lâm ngồi xuống, quay sang chín học trò còn lại nói:
“Các trò chép mỗi người năm lượt đi.”
Mặc kệ những tiếng than vãn xì xầm của bọn họ, Mạnh Chiêu lại phân thêm vài bài tập, rồi cho cả đám học trò tan học.
Tuy rất tán thưởng Thẩm Giang Lâm, nhưng Mạnh Chiêu thân là tiên sinh dạy học tạm thời, ở đây cũng chẳng được bao lâu, nên hắn ta cũng không gọi riêng Thẩm Giang Lâm lại sau buổi học, chỉ thầm ghi nhớ tên người này trong lòng.
Hôm nay phải bị phạt chép phạt, nhưng vừa tan học, mấy chục nam tử đã ùa ra ngoài như ong vỡ tổ. Chỉ là, hôm nay xem chừng không phải ngày lành, bởi mới thấy Mạnh Chiêu rời khỏi học đường chưa bao xa, thì Thẩm Vạn Cát đã túm lấy Quách Bảo Thành.
Quách Bảo Thành bị túm lấy cổ áo từ phía sau lập tức giận tím mặt, quay phắt lại, giận dữ quát:
“Buông ra!”
Năm nay Thẩm Vạn Cát đã mười bốn tuổi, xem như trong đám học trò là tên lớn tuổi nhất. Nhiều đứa nhỏ hơn e sợ nắm đấm của hắn ta, cũng chính vì nguyên nhân đó nên vừa rồi mới không có ai dám đứng ra tố giác hắn ta.
Thẩm Vạn Cát lợi dụng ưu thế thân hình cao lớn, ghì chặt cổ áo Quách Bảo Thành, cười nhạo nói:
“Bí đao lùn nhà ngươi! Ngươi chạy thử coi!”
Lời vừa thốt ra, lại thêm sự đối lập giữa thân hình cao lớn của Thẩm Vạn Cát và thân hình thấp lùn của Quách Bảo Thành, lập tức khiến đám trẻ đang vây xem phá lên cười, vỗ tay rộn rã.