Chương 9.3: Buổi học đầu tiên

Nay được nghe người của thời đại này giảng giải lại, hắn chẳng những không cảm thấy nhàm chán, mà trái lại còn nhanh chóng nhận ra Mạnh tiên sinh là người rất có học vấn.

Tuy lời giảng chưa đủ dễ hiểu để đám học trò nắm bắt nhanh chóng, nhưng tư duy của hắn ta linh hoạt, nói năng lưu loát, lại hay trích dẫn những điển cố xưa, điều nào nói ra cũng đúng chỗ, rành mạch. So với Trương tiên sinh chỉ biết đọc văn cổ theo lối “hủ nho”, thì người này quả thật hơn hẳn mấy bậc.

Có người nghe đến mê mẩn, lại có người không ngừng làm trò linh tinh.

Thẩm Vạn Cát ngồi chán chường, chỉ mong nhanh hết buổi học để còn biết đường đi đâu chơi, đang mơ màng gật gù thì bắt gặp ánh mắt Quách Bảo Thành mấy hôm trước vừa đánh nhau với hắn ta. Hai ánh mắt chạm nhau, Quách Bảo Thành lập tức đảo tròng mắt, ném cho hắn ta một cái liếc đầy khinh miệt!

Thẩm Vạn Cát lập tức giận dữ đến sôi máu!

Quách Bảo Thành là con riêng theo nương gả vào Thẩm gia, là thứ “dắt theo sau váy nương”, thế mà vào học đường Thẩm gia còn dám hống hách với hắn ta!

Như thế còn nhịn được sao? Tuyệt đối không nhịn được! Đám trẻ đâu có biết đạo lý “quân tử báo thù, mười năm chưa muộn”, có giận là phải trả đũa ngay!

Nghĩ vậy, hắn ta liền vo một tờ giấy thành cục, nhân lúc Mạnh tiên sinh quay lưng đi, lập tức ném thẳng đầu Quách Bảo Thành.

Tiếc là cục giấy bay lệch, chỉ sượt qua đầu Quách Bảo Thành, rồi tiếp tục bay tới phía trước. “Bộp” một tiếng, cục giấy rơi trúng lưng Mạnh tiên sinh!

Mạnh Chiêu quay phắt lại, ánh mắt liếc xuống đất nhìn thấy cục giấy, sắc mặt trầm xuống, cất giọng hỏi:

“Ai ném?”

Cả học đường bỗng nhiên im phăng phắc, không có ai lên tiếng. Dù có người tận mắt thấy Thẩm Vạn Cát là thủ phạm, thì lúc này cũng không ai đứng ra chỉ điểm. Vì sao? Bởi vì “nghĩa khí huynh đệ” là điều tối thượng, nếu chỉ vì một việc nhỏ mà bán đứng huynh đệ thì còn ra thể thống gì?

Tuy Mạnh tiên sinh không biết rốt cuộc là ai ném giấy, nhưng hắn ta biết phương hướng bay đến từ chỗ nào, lập tức giơ tay, khẽ gõ lên bàn của Thẩm Giang Lâm, ra hiệu cho cả dãy học trò cùng đứng dậy.

“Ai ném thì tự mình bước ra.” Giọng Mạnh tiên sinh không lớn, nhưng ai nấy đều hiểu, chuyện này hôm nay ắt không thể kết thúc nhẹ nhàng.

Thẩm Vạn Cát đứng giữa hàng, cúi gằm đầu xuống, nín thinh không nói nửa lời.

Mạnh Chiêu cười lạnh một tiếng, rồi cao giọng nói: “Xem ra ta giảng bài nãy giờ, các trò đều đã thông suốt, nên mới có thời gian rảnh ném giấy chơi. Thế thì thế này đi, nếu không ai đứng ra, thì các trò đọc thuộc đoạn ta vừa giảng. Ai thuộc thì thôi, ai không thuộc, về chép cho ta năm lần “Đại Học”, ngày mai nộp lại!”

Nói rồi, Mạnh Chiêu vừa chắp tay sau lưng, vừa thong dong bước xuống dãy cuối lớp. Dãy này tổng cộng có mười người, nghe vậy thì mặt ai nấy cũng biến sắc. Nhưng cái nắm đấm của Thẩm Vạn Cát đâu dễ đỡ, hắn ta mười bốn tuổi, trong học đường cũng xem như có chút uy, nên dù có oán trách thì cũng chẳng ai dám mở miệng nói gì.

Mạnh tiên sinh đi qua từng người một, quả nhiên không một ai thuộc được cả đoạn. Cùng lắm có một hai tên nhớ được đôi ba câu đầu rồi kẹt cứng, trong lòng không khỏi thở dài than thở: "Vị Mạnh tiên sinh này đúng là làm khó người ta mà! Bài vừa mới giảng hôm nay, ai mà thuộc nổi?" Đồng thời thầm oán trách Thẩm Vạn Cát: “Sao không tự mình đứng ra đi, lại còn lôi cả đám chịu tội theo?”

Thật ra, Mạnh Chiêu biết thừa là không có ai thuộc được. Nhưng đây chính là điều hắn ta muốn, làm sai mà không dám đứng ra nhận thì phải xem người khác coi khinh như thế nào, còn nếu biết rõ sự tình mà cố bao che cho nhau, thì trong chốn quan trường coi như là đồng đảng, ắt phải trả giá.

Còn như chuyện chép “Đại Học” năm lần, học trò tan học là có thể bắt đầu chép, chép đến khi lên đèn là xong. Vừa hay ôn lại bài, lại luyện thêm chữ. Há chẳng phải tốt lắm sao?

Rất tốt.

Mạnh Chiêu vừa nghĩ vừa bước tới trước mặt Thẩm Giang Lâm, ra hiệu hắn bắt đầu đọc thuộc.

Thẩm Giang Lâm ngồi ở hàng đầu, vốn cũng như Mạnh tiên sinh, thật sự không biết là ai đã ném. Nhưng bảo hắn chép “Đại Học” năm lần thì hắn không cam lòng.

Bởi nếu để luyện chữ, hắn có thể chép mẫu chữ của danh gia, còn nếu muốn học đạo lý, hắn có thể đọc thêm “Chư Tử Bách Gia”. Thời gian không nên lãng phí vào mấy chuyện chép phạt vô nghĩa này

Trong đầu Thẩm Giang Lâm nhanh chóng điểm lại toàn bộ kết cấu tư tưởng của “Đại Học”. Ngay lúc Mạnh Chiêu định cất lời nói với hắn: “Trò cũng về chép năm lần đi”, thì đã nghe thấy Thẩm Giang Lâm bắt đầu lên tiếng đọc:

Trong đầu đem 《 Đại Học 》 chỉnh thiên tư tưởng kết cấu qua một lần, liền ở Mạnh Chiêu tưởng tiếp tục nói “Ngươi cũng đêm nay sao năm biến” thời điểm, hắn nghe được Thẩm Giang Lâm bắt đầu ngâm nga thanh âm.

“Đại học chi đạo, tại minh tại đức, tại thân dân, tại chỉ dư chí thiện. Tri chỉ nhi hậu hữu định…”

Mạnh Chiêu cho rằng học trò này cùng lắm chỉ nhớ được đoạn đầu, đoạn thứ hai, mà thực ra hắn ta cũng chỉ yêu cầu tới đó thôi. Tuy hôm nay hắn ta có giảng khái quát cả bài, nhưng trọng điểm cũng chỉ là hai đoạn ấy.

Nào ngờ Thẩm Giang Lâm không dừng lại ở hai đoạn đó, hắn đọc một mạch đến tận câu cuối cùng của toàn thiên:

“...thử vị quốc bất dĩ lợi vi lợi, dĩ nghĩa vi lợi dã.”

Thẩm Giang Lâm đọc lưu loát suốt thời gian một nén nhang, giọng nói trong trẻo, ngân nga như suối chảy trên khe đá, gọn gàng rõ ràng, tiết tấu đều đặn, chỉ riêng nghe hắn đọc thôi cũng đã là một loại mỹ cảm.

Cho nên, đợi đến khi Thẩm Giang Lâm dứt lời, cả học đường từ đám học trò đến Mạnh Chiêu đều ngây người hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn. Trong học đường, không khí lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.