Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thứ Tử Vô Vi

Chương 8.2: Học đường Thẩm thị

« Chương TrướcChương Tiếp »
Không có nhi tử, chỉ còn lại một đám nữ quyến trong Hầu Phủ? Chỉ e những chi khác trong tộc sẽ lập tức nuốt sạch, cả xương cốt cũng chẳng còn!

Bao nhiêu năm qua, phủ Vinh An Hầu chỉ có hai thiếu gia, nếu Thẩm Giang Lâm không có tiền đồ, thì cứ để hắn sống cho yên ổn đi.

Tuy hiện tại Ngụy thị có chút xa cách với Thẩm giang Lâm, nhưng bà ta vẫn tin rằng, sau bao năm dưỡng dục, Thẩm giang Lâm chỉ nhận bà ta là mẫu thân, huống hồ “xa thơm gần thối”, chi bằng nghe theo lời Xuân Đào, cho hắn một viện tử tử tế, ban cho người hầu hạ, đến khi hắn hiểu được lòng tốt của đích mẫu này, sẽ tự khắc quay về tìm bà ta.

Hơn nữa, nay Vân Ca cũng đã mười lăm, chẳng mấy chốc sẽ đến tuổi thành thân, chờ đến khi Vân Ca khai chi tán diệp*, thì đâu còn phải ưu phiền gì nữa? Bản thân bà ta, dẫu sao cũng phải đem hết tâm tư đặt lên người Vân Ca mới phải.

* Lập gia đình, có con nối dõi.

Nhất là khi xưa, bà ta đã lỡ chọn nhầm Bích Nguyệt làm người hầu hạ trong phòng Vân Ca, quả là không đáng. Lần này, nhất định phải mở to mắt, cẩn trọng chọn cho Vân Ca một người hầu hạ trong phòng thật tốt.

Tất nhiên, chuyện hôn sự của Vân Ca trong hai năm tới chính là chuyện trọng đại nhất, từ việc sắm sửa sính lễ, tu sửa phòng viện, thử hỏi có việc nào là không hao tâm tổn trí?

Bấy nhiêu đại sự đang chờ bà ta, quả thật không cần thiết phải giữ Lâm Ca nuôi dạy ngay dưới mi mắt nữa, chỉ tốn thêm chút bạc mà thôi, còn hơn để người ngoài nghĩ đích mẫu như bà ta là người không nhân từ!

……

Ngụy phu nhân đến mùng mười đã chọn xong tiểu viện, tiểu viện đó ở phía đông bắc trong phủ, gần với tiểu viện của Từ di nương, khiến Từ di nương vui mừng khôn xiết.

Tiểu viện đó tên là Thanh Phong Uyển, vốn là tiểu viện năm xưa khi phủ vừa kiến lập, Thái lão gia dùng làm nơi nghỉ ngơi và đãi khách. Bởi vậy, nơi đó từng có một cửa góc*. Sau này tiểu viện đó bị bỏ hoang, cửa góc cũng bị bịt kín và không có người canh đêm.

* Cửa phụ thông ra ngoài phố, tiện cho việc ra vào mà không kinh động đến chính viện

Vì Thanh Phong Uyển có địa thế hẻo lánh, đã bị bỏ hoang nhiều năm, tuy đồ đạc, bài trí thuở đầu không tệ, nhưng cũng không được tốt lắm. Chỉ là rất yên tĩnh và rộng rãi. Trong viện có một rặng trúc, giữa sân có một thiên tĩnh, bên trong có một ao nước nhỏ. Nếu thả mấy con cá chép ngũ sắc, trồng thêm vài bụi sen trong chậu, thì cũng rất có thi vị.

* Sân trời.

Thẩm Giang Lâm xem qua xong, vô cùng hài lòng, còn cố ý đến chính viện cung kính dập đầu cảm tạ Ngụy phu nhân. Đúng lúc đó, hầu gia cũng ở đó, khiến Ngụy phu nhân được nở mày nở mặt, thầm nghĩ trong lòng: “Lâm Ca này cũng không phải làm chuyện gì cũng khiến người ta chán ghét.”

Những hạ nhân được phân đến đều là gia nhân trong phủ, tổng cộng hơn mười người cùng nhau quét tước thu dọn, cũng mất khoảng mười ngày mới sửa sang xong xuôi. Lần này, Ngụy thị ra tay rất hào phóng, bảo Vương ma ma nếu thiếu thứ gì cứ đến tìm Xuân Đào. Xuân Đào còn mở kho trong phủ, tự mình đi chọn cùng Vương ma ma.

Đến ngày dọn vào ở, phu nhân và hầu gia đều thưởng thêm vài món đồ dùng hằng ngày, khiến Vương ma ma cũng cảm nhận được rằng, có một viện riêng, đóng cửa mà sống, còn dễ thở hơn những ngày sống dưới mí mắt của Ngụy phu nhân ở chính viện.

Khi Thẩm Giang Lâm dọn vào Thanh Phong Uyển, thân thể hắn đã hoàn toàn bình phục, cũng vừa khéo là lúc học đường khai giảng.

Vương ma ma sửa soạn túi sách cho Thẩm Giang Lâm, hắn vừa khoác lên lưng chuẩn bị ra cửa, thì thấy Thẩm Minh Đông dẫn theo một tiểu nha hoàn, thở hồng hộc bước nhanh tới, đưa cái túi vải trong tay cho Thẩm Giang Lâm, giọng không mấy vui vẻ nói:

“Đây, từ sáng sớm di nương cùng nhị tỷ đã làm cho đệ đấy, mang tới học đường ăn khi đói!”

Thẩm Giang Lâm mắt tinh, thấy trên tay áo Thẩm Minh Đông còn dính một chút bột trắng, biết ngay là nàng ta cũng làm điểm tâm cùng Từ di nương và nhị tỷ.

Thẩm Giang Lâm mỉm cười nhận lấy: “Đa tạ tam tỷ.”

Thẩm Minh Đông có chút lúng túng, thường ngày nàng ta thấy đệ đệ Thẩm Giang Lâm này kiêu ngạo tự cao, không xem trọng nàng ta và nhị tỷ, cũng chẳng mấy khi thân thiết. Nàng ta cũng không phải người ôn hòa như nhị tỷ, thường hay châm chọc hắn vài câu, nên gặp nhau là dễ xảy ra cãi vã.

Lần này là lần đầu Thẩm Giang Lâm ôn nhu nhã nhặn nói đa tạ với nàng ta như vậy.

Thẩm Minh Đông có chút nghi hoặc liếc nhìn Thẩm Giang Lâm, lẽ nào sau chuyện nhảy hồ, đệ đệ này đổi tính rồi? Cuối cùng cũng biết suy nghĩ rồi?

Nhưng giờ đã sắp muộn, Thẩm Minh Đông cũng không rảnh suy xét kỹ càng, chỉ hơi hung hăng dặn dò nói:

“Đến học đường thì lo học hành cho đàng hoàng, đừng có ngang bướng!”

Thẩm Giang Lâm mang tâm thế người trưởng thành, căn bản không chấp nhặt với tiểu cô nương chỉ giỏi ra oai làm bộ. Hắn mỉm cười ôn hòa, gật đầu rồi rảo bước rời đi.

Tộc học Thẩm thị cách phủ Vinh An Hầu không xa, chỉ cách nhau một con phố, được đặt trong một viện hai cửa. Theo ký ức của nguyên chủ, người phụ trách dạy học là một vị tú tài đã có tuổi, thi cử mãi không đỗ, được Thẩm thị chu cấp, sắp xếp làm tiên sinh chuyên giảng dạy cho tôn tử trong tộc.

Thẩm thị từ đời tổ phụ Thẩm Giang Lâm phát tích, đã có sáu huynh đệ. Sau khi mỗi người phân gia*, lại tiếp tục khai chi tán diệp, đến đời Thẩm Giang Lâm thì họ hàng thân thích Thẩm thị cũng đã có đến mấy trăm người.

* Phân chia gia sản, ra ở riêng.

Trong số ấy, một số người vẫn sống rải rác ở quê tổ phủ Lư Châu, còn phần lớn thì tụ cư sống nương nhờ vào bóng lưng to lớn của phủ Vinh An Hầu, an cư lập nghiệp ở kinh thành.

Để chăm lo cho người trong tộc Thẩm thị, và chọn ra những người xuất chúng, từ lúc Thẩm gia vào kinh thành không bao lâu, học đường Thẩm thị đã được lập ra. Đến nay, trong học đường đã có năm mươi tám học con cháu trong tuổi đọc sách. Nếu ai có tài học xuất chúng, sau khi đỗ tú tài sẽ được gia tộc dốc lòng bồi dưỡng.

Tư tưởng chọn người có đức, có tài vốn là chuyện tốt. Chỉ là đến lúc Thẩm Giang Lâm vừa vén tấm mành lông bước chân vào học đường, thì ngay lập tức có hai quyển sách từ đâu bay tới, suýt nữa thì nện thẳng vào mặt hắn!
« Chương TrướcChương Tiếp »