Chương 8.1: Học đường Thẩm thị

Thẩm Giang Lâm không muốn về chính viện ở, hoàn toàn đã cân nhắc kỹ càng để tránh rước lấy phiền toái.

Dù là để những người khác không nghi ngờ hắn vì thay đổi tính tình đột ngột, hay là để có một chốn riêng tư rộng rãi hơn, tóm lại, Thẩm Giang Lâm quyết không quay lại chỗ ở cũ.

Vương ma ma thì lại có chút đau lòng vì vừa dốc ra mười lượng bạc.

Thiếu gia nhà bà ta từ năm bảy tuổi đã bắt đầu đọc sách, mỗi tháng chỉ được ba lượng bạc tiêu vặt. Dù sống trong chính viện, mọi việc ăn ở đều được phu nhân Ngụy thị thu xếp, nhưng nếu muốn gì khác, thì tuyệt nhiên cũng không có.

May mà tiền tiêu hàng tháng đều do Vương ma ma cất giữ. Đôi khi Lâm Ca thèm ăn hay muốn món đồ gì mới lạ, bà ta lại nhờ gia nhân ở cổng sau ra ngoài mua hộ, cũng coi như là tạm ổn.

Mà hiện tại, một lần móc ra mười lượng bạc, bạc tích cóp mấy năm nay coi như tiêu sạch.

Hơn nữa, số bạc này tiêu vào chuyện chẳng đáng!

Vốn dĩ Vương ma ma định bụng sẽ quay về chính viện, có phu nhân dạy dỗ, đám nha hoàn ma ma nào dám làm càn? Huống hồ dù phu nhân Ngụy thị không thể coi nhị thiếu gia như nhi tử thân sinh, nhưng bề ngoài cũng không để có sai sót gì, vả lại chưa từng bạc đãi hắn. Chỉ như vậy, đã là tốt rồi.

Nay nhị thiếu gia đột nhiên đổi ý, muốn ra ở riêng một viện, tuy đã đưa bạc cho Xuân Đào để nàng ta nói giúp mấy lời dễ nghe, nhưng phu nhân có đồng ý hay không, mấy lời đó liệu có khiến phu nhân càng không vui không? Mà dù có đồng ý, thì sẽ cho nhị thiếu gia ở viện nào?

E là chuyện này rất khó đoán, không khỏi khiến người ta lo lắng bất an.

“Đứa nhỏ này, vẫn còn giận dỗi với ta!” Ngụy thị vừa nghe tin, trong lòng không khỏi khó chịu, trên mặt cũng lộ ra chút bất mãn.

Xuân Đào không hề nói gì, tay chân nhanh nhẹn tháo búi tóc trên đầu Ngụy thị, rồi dùng lược gỗ chải nhẹ nhàng, làm cho da đầu bà ta thư giãn đôi chút, cơn giận vừa mới dấy lên cũng liền tan biến. Ngụy thị ngẫm lại trong lòng, chuyện ra ở riêng vốn là chuyện sớm muộn. Vân Ca mười hai tuổi đã dọn ra, thì Lâm Ca cũng chỉ ở thêm hai năm nữa là cùng.

Dọn ra sớm hai năm cũng không phải không được, chỉ là vào lúc then chốt này, dễ khiến người ta không khỏi nghĩ nhiều.

“Phu nhân, nô tỳ thấy chuyện này, thật ra là chuyện tốt.” Xuân Đào vừa xoa bóp huyệt thái dương cho Ngụy phu nhân, vừa dịu giọng nói.

Ngụy thị như có như không khẽ “ừm” một tiếng, nhắm mắt lại, ý bảo Xuân Đào nói tiếp.

“Người ta vẫn bảo ba tuổi biết già, nhị thiếu gia đã ở trong viện chúng ta bảy năm, cũng đi học ba năm rồi. Nô tỳ cả gan nói, phu nhân thấy nhị thiếu gia là người có căn cốt đọc sách sao?”

Trong phòng chỉ còn một nha hoàn tâm phúc tên Xuân Vũ đang trải giường, những nha hoàn ma ma khác đều đã lui ra ngoài, ở đây chỉ có chủ tớ ba người, nên Xuân Đào cũng không giấu giếm điều gì.

Ngụy thị nghe vậy nhíu mày, Lâm Ca bảy tuổi vào học đường, học ba năm, đến nay mới thuộc làu “Tam bách thiên*”, làm sao so được với Vân Ca sớm đã học đến Tứ Thư?

* Tam bách thiên: ba trăm thiên thơ.

May mà Lâm Ca không phải đứa nhỏ hay gây chuyện, cũng chưa từng nghe tiên sinh nói hắn náo loạn ở bên ngoài. Ngày thường Ngụy thị dạy dỗ hắn, hắn cũng nghe lời, chỉ là không có căn cốt đọc sách.

“Nếu nhị thiếu gia không thể tiến thân, sau này cũng phải trông cậy đại thiếu gia nuôi dưỡng, thì nay có vài phần oán khí cũng có sao? Đứa nhỏ này vốn trầm lặng, chắc chắn không đến trước mặt phu nhân kể lể, chi bằng cho nhị thiếu gia một viện tử tử tế, sửa sang trong ngoài, ban cho bốn đại nha hoàn, bốn tiểu nha hoàn, bốn ma ma, ngoài viện cho thêm hai gia nhân. Đãi ngộ hậu hĩnh thế này, ai mà chẳng nói phu nhân nhân từ chứ?”

Xuân Đào so với người bên cạnh Thẩm Giang Vân thì người ban cho Thẩm Giang Lâm đã cắt giảm một nửa, nhưng dù vậy, cũng là phúc phận mà bao người cả đời không được hưởng.

Đám hạ nhân đều có tiền tiêu hàng tháng: mỗi đại nha hoàn lớn một quan, tiểu nha hoàn năm trăm văn, ma ma sáu trăm văn, gia nhân ngoài viện mỗi người cũng một quan, Vương ma ma vẫn được một lượng bạc. Tính sơ ra, riêng tiền hầu hạ Thẩm Giang Lâm hàng tháng cũng tốn hơn mười lượng bạc.

Chẳng qua là như vậy thì tiêu thêm hai năm bạc mà thôi?

Hiện giờ Thẩm Giang Lâm nhi ở chính viện của Ngụy Thi, tuy nói là chính viện, nhưng thực ra hắn được sắp xếp ở phòng sau, cách biệt bốn gian phòng với phòng chính, một tiểu viện chật hẹp được dựng riêng cho ba người chủ tớ Thẩm Giang Lâm ở.

Thấy Ngụy thị nhắm mắt không nói gì, Xuân Đào biết chủ tử nhà mình vẫn đang suy nghĩ: “Phu nhân, làm vậy thì mấy lời hầu gia trách móc người cũng không có lý nữa. Hơn nữa, đại thiếu gia mười hai tuổi mới ra ở riêng, là người luyến tiếc không nỡ, nhà khác tám tuổi cũng đã ra ở viện riêng rồi. Nhị thiếu gia có tính khí như vậy, nếu còn xảy ra chuyện, cũng rất đáng sợ. Chi bằng thuận theo ý nhị thiếu gia một lần, chờ nhị thiếu gia tự hiểu ra, lại quay về cũng chưa muộn.”

Nghe đến đây, Ngụy thị cũng dần suy tính.

Năm đó vì sao phải nhất quyết nhận nuôi Thẩm Giang Lâm dưới gối? Bởi vì bà ta chỉ có một nhi tử là Vân Ca, dù trong lòng không ưa gì Thẩm Giang Lâm, nhưng bà ta cũng phải mang hắn về nuôi cho thân quen.

Nếu sau này nuôi được thứ tử có bản lĩnh, có thể hỗ trợ cho Vân Ca, thì càng tốt. Nếu không có tiền đồ, thì cũng phải nuôi.

Dù trong lòng không muốn nghĩ đi quá xa, nhưng Ngụy thị cũng hiểu, nếu một ngày hầu gia đi rồi, Vân Ca của bà ta cũng không còn nữa, thì chỉ còn biết trông cậy vào Thẩm Giang Lâm giữ lấy cơ nghiệp.