Chương 32: Nhờ vá quần áo

Một đường chỉ khâu xiêu vẹo trên mông, nếu cứ mặc bộ ngụy trang như vậy thì làm sao còn có thể uy hϊếp kẻ địch?

Thượng Tiểu Mỹ nhíu mày, ôm cái mông giả của mình mà buồn bã.

Kể từ khi nàng trở lại diện mạo thật thì Yến Kỳ vẫn luôn tránh xa nàng. Cảm giác còn sợ nàng hơn lúc nàng mặc đồ xấu xí.

Thượng Tiểu Mỹ thật sự không còn cách nào, đứng dậy vào phòng tìm Yến Kỳ, hắn đang đút thuốc cho bà nội.

“Yến Kỳ, ngươi có biết vá quần áo không?” Thượng Tiểu Mỹ vừa vào phòng đã buồn bã hỏi Yến Kỳ.

Yến Kỳ đang cầm chén thuốc thì khựng lại, đỏ mặt khẽ nói: “Có.”

“Ngươi giúp ta vá quần áo được không? Ta vá xấu quá.” Thượng Tiểu Mỹ nhẹ giọng cầu xin Yến Kỳ.

Khi nàng nhỏ nhẹ nói chuyện, giọng nói ngọt ngào, mềm mại, toát ra một vẻ quyến rũ bất ngờ.

Yến Kỳ còn trẻ nên da mặt mỏng, lại là lần đầu tiên tiếp xúc với một nữ tử xinh đẹp đến vậy. Vốn dĩ hắn đã ngại ngùng, nghe thấy nàng nói chuyện như thế thì gương mặt tuấn tú trắng trẻo lại ửng thêm một tầng đỏ nữa. Hắn ngại đến không mở miệng được, chỉ cúi đầu khẽ ừm một tiếng.

Hắn cố tỏ ra bình tĩnh, tiếp tục đút thuốc cho bà nội, đưa thuốc đến miệng bà. Thấy bà nội chỉ chạm môi vào thìa rồi ngẩng đầu lên, hắn mới giật mình nhận ra mình đang cầm thìa không, quên không múc thuốc trong bát.

Bà nội và Thượng Tiểu Mỹ cùng lúc bị dáng vẻ ngây ngô của hắn chọc cười. Hai người họ vừa cười là mặt Yến Kỳ lại càng đỏ hơn.

“Để ta đút thuốc cho bà nội, ngươi đi vá quần áo giúp ta đi.” Thượng Tiểu Mỹ đưa tay nhận chén thuốc từ tay Yến Kỳ. Ngón tay nàng vô tình chạm vào ngón tay hắn. Yến Kỳ vội vàng rụt tay lại, suýt chút nữa thì làm rơi chén thuốc.

Thượng Tiểu Mỹ nhận thấy sự khác thường của hắn, trong lòng thích thú nghĩ không ngờ chỉ chạm vào ngón tay thôi cũng sợ hãi đến thế này, người đệ đệ này thật thú vị.

Yến Kỳ vẫn không dám nhìn Thượng Tiểu Mỹ, vội vàng đặt thìa vào chén thuốc rồi như chạy trốn khỏi phòng.

Thượng Tiểu Mỹ và bà nội phía sau cười khúc khích, tuy tuổi tác họ chênh lệch rất nhiều, nhưng lúc này lại cùng chung tiếng cười.

Trong mắt Thượng Tiểu Mỹ, Yến Kỳ giống như một học sinh cấp ba ngây thơ vậy.

Một thiếu niên dễ ngượng ngùng như thế này, ở thời hiện đại khó mà tìm được.

“Cháu đi xem nó đi.” Bà nội Yến Kỳ uống thuốc xong liền giục Thượng Tiểu Mỹ.

Thượng Tiểu Mỹ nghe lời đi ra ngoài. Bà nội Yến Kỳ mỉm cười, quay đầu "nhìn" ra ngoài cửa sổ, đôi mắt mờ đυ.c không nhìn thấy gì, nhưng lại chứa đựng một nụ cười nhẹ nhõm.

Thượng Tiểu Mỹ vừa mở cửa bước ra, đôi tai thú đầy lông của Yến Kỳ đã dựng thẳng lên.

Rõ ràng là hắn đã dồn hết sự chú ý vào Thượng Tiểu Mỹ, nhưng lại vờ như không biết gì, cứ cúi đầu chăm chú nhìn vào quần áo.

Thượng Tiểu Mỹ cúi người đứng cạnh hắn không nói một lời, nhưng hắn lại vô cớ bị kim đâm vào tay.