Cô rùng mình, khẽ mở miệng: "Anh là ai? Đây là đâu?"
Giọng cô có chút khàn nhưng ngữ điệu lại mềm mại như một chiếc bánh mì nhỏ mềm xốp và thơm ngon.
"Điện hạ đúng là quý nhân hay quên, Ngài lại đang chơi chiêu trò nào mới vậy?"
Dạ Lạc khẽ nhếch môi, ngay từ khi anh đánh mất cơ hội bóp chết người phụ nữ này thì anh đã vô cùng hối hận rồi.
Anh không hiểu mục đích Ngu Niệm diễn vở mất trí nhớ này là gì nhưng chắc chắn cũng chỉ là để đùa giỡn anh mà thôi.
"Điện hạ?"
Ngu Niệm xoa xoa trán, cảm thấy sau gáy hơi đau nhức như thể bị ai đó dùng gậy đánh mạnh một cú: "Sao anh lại quỳ dưới đất?"
"Nữ hoàng bệ hạ nói thần cần chờ Điện hạ tỉnh lại rồi xử trí, Điện hạ muốn trừng phạt thần thế nào thì cứ tùy ý."
Ngu Niệm không hiểu mấy từ như "Điện hạ", "Bệ hạ" hay "trừng phạt" trong lời anh nói, cô vẫy tay nói: "Anh mau đứng dậy đi, quỳ dưới đất như thế thì đầu gối không đau à?"
Dạ Lạc im lặng từ từ đứng dậy, từ đêm qua quỳ đến bây giờ, đầu gối của anh đã bê bết máu thịt, mỗi lần cử động là một nỗi đau thấu tim, may mắn là thú nhân có khả năng tự phục hồi cực mạnh, chỉ tầm một hai ngày là vết thương này có thể lành lại.
Ngu Niệm bò xuống khỏi khoang điều trị, rồi lại đi vòng quanh cái thứ kỳ lạ này, miệng lẩm bẩm: "Cái trứng gà to này là gì?"
Cô nhìn quanh một lượt, xung quanh là cung điện dát vàng lộng lẫy, ánh vàng chói lóa khiến cô hoa mắt.
Cô vừa vuốt ve bức tường vừa lẩm bẩm một mình: "Cái này đều làm bằng vàng sao?"
Ban đầu Dạ Lạc lạnh lùng nhìn Ngu Niệm tự biên tự diễn, nhưng mỗi câu cô nói ra đều ngớ ngẩn đến khó tin, cô bị ngã đập đầu xuống sàn nhà nên hỏng não rồi sao?
"Sao anh lại đi theo tôi? Anh đẹp trai thật đấy, anh tên là gì?"
Ngu Niệm vừa quay người đã thấy người đàn ông đi theo sau cô lặng lẽ như bóng ma, cô giật mình một lúc rồi lại bị vẻ đẹp trai của người đàn ông thu hút.
Người đàn ông khẽ nhếch môi, lạnh lùng thốt ra hai chữ: "Dạ Lạc."
Anh khẽ nhíu mày nói: "Ngu Niệm, cô thật sự bị mất trí nhớ à?"
Dù trong lòng anh nghi ngờ người phụ nữ độc ác này đang giở trò gì, nhưng diễn xuất chân thật như vậy thực sự không giống với kẻ ngốc đó có thể có được.
"Sao anh biết tôi tên là Ngu Niệm? Anh quen tôi à?"
Ngu Niệm vừa hỏi xong thì sau gáy đột nhiên đau nhói, một đoạn ký ức không thuộc về cô ùa vào trong đầu.