Ngu Niệm đã chuẩn bị tinh thần để xuống địa phủ. Thế nhưng không khí bất ngờ lưu thông trở lại khiến cô vội vàng thở dốc. Cô hít vào từng ngụm không khí một cách bản năng, hơi thở hổn hển và khóe mắt vẫn còn đọng lại giọt lệ chưa kịp khô.
Mặt Dạ Lạc tối sầm lại.
Anh vung tay ném cây roi sang một bên, đôi lông mày nhíu chặt lại vào nhau. Chính anh cũng không hiểu nổi vì sao mình lại dừng tay chỉ vì nhìn thấy cô khóc.
Trong đại điện trống vắng, tiếng thở gấp nặng nề của người phụ nữ vang vọng.
Cô ôm lấy ngực, thân thể nhỏ bé run rẩy kết hợp với làn váy trắng tinh bị máu nhuộm đỏ rực giống như một đóa bỉ ngạn đỏ nở rộ trên nền đá lạnh nhìn vừa yêu dị vừa hoang đường.
Dạ Lạc cụp mắt. Trong đầu anh, một con đường lui bắt đầu thành hình, chỉ cần xử lý cô thì tất cả sẽ kết thúc.
"Rầm!"
Một âm thanh sắc gãy vang lên khiến anh giật mình quay đầu.
Ngu Niệm đã ngã quỵ, bất tỉnh vì không đủ dưỡng khí.
...
“Tình trạng sức khỏe của Niệm Niệm thế nào?”
Giọng nói uy nghiêm của Nữ hoàng vang lên, từng chữ đều mang theo trọng lực.
Vị ngự y cúi đầu đáp: “Bẩm Bệ hạ, Hoàng Thái Nữ bị thương sau gáy, may mắn là không trúng chỗ hiểm. Khoảng ba canh giờ nữa sẽ tỉnh lại.”
Nữ hoàng gật đầu rồi ánh mắt lập tức chuyển sang sự lạnh lùng khi nhìn thấy vết lằn đỏ đậm trên cổ con gái mình.
Bà quét ánh mắt sắc bén về phía Dạ Lạc đang quỳ trên sàn.
“Dạ Lạc, cậu giải thích thế nào về chuyện này?”
Người đàn ông quỳ thẳng lưng, giọng điềm đạm: “Bẩm Bệ hạ, là Hoàng Thái Nữ chủ động tìm thần.”
Anh ngập ngừng.
Nữ hoàng khẽ nheo mắt, khí thế đè nén như sắp bóp nghẹt không gian như thể chỉ cần một câu sai lệch cũng đủ khiến anh mất đầu.
Dạ Lạc hít sâu một hơi, ngẩng đầu, vẻ mặt lộ chút ngượng ngùng rồi lại cúi xuống, nói với vẻ khó xử:
“Hoàng Thái Nữ yêu cầu thần không được nói ra với người ngoài.”
“Nói.”
Giọng Nữ hoàng bỗng nâng cao sắc như lưỡi kiếm và tràn ngập phẫn nộ.
Cơ thể Dạ Lạc khẽ run lên, như thể không chống đỡ nổi áp lực vô hình từ bậc đế vương.
Anh rốt cuộc mở miệng, giọng nói trầm thấp: “Hoàng Thái Nữ muốn cùng thần thử một kiểu chơi mới. Sau khi dùng roi đánh thần, Ngài ấy còn yêu cầu thần quấn roi quanh cổ mình, nói rằng khi ngạt thở sẽ dễ đạt được cảm giác hơn.”
“Đủ rồi!”
Nữ hoàng cau chặt mày, bà không ngờ đứa con gái mà mình nâng như trứng hứng như hoa lại có thể phóng túng đến vậy.
Một thoáng im lặng nặng nề, cuối cùng bà lạnh giọng nói: “Lần sau, nếu Niệm Niệm còn muốn làm những chuyện hoang đường như thế thì cậu có quyền từ chối.”
Bà nhìn chằm chằm vào Dạ Lạc đang quỳ rạp trên sàn, ánh mắt đầy khinh miệt: “Cậu chỉ là tù binh chiến tranh mà Liên bang gửi đến, không có tư cách trèo lên giường Hoàng Thái Nữ.”