Dạ Lạc thấy l*иg ngực của cô khẽ phập phồng, trong đầu anh chỉ còn một ý nghĩ lạnh lẽo: “Tuyệt đối không thể để Ngu Niệm sống!”
Anh cúi xuống để nhặt cây roi dài nằm vương trên nền đất. Đôi tay thô ráp siết lấy chuôi roi, từng đường gân xanh nổi rõ trên cánh tay đầy sẹo. Anh giơ cao tay chuẩn bị quấn sợi da đầy gai quanh chiếc cổ trắng nõn kia như con rắn đang siết lấy con mồi.
Ngay lúc đó Ngu Niệm khẽ động hàng mi dài cong vυ"t, đôi mắt hổ phách trong trẻo mở ra đầy mơ màng mà nhìn người đàn ông đứng trước mặt.
Đôi mắt ấy trong suốt không hề có sự phòng bị mà mang vẻ ngây thơ khó hiểu: “Anh là ai?”
Giọng cô nhẹ như tơ, mềm như gió xuân khiến tay người đàn ông thoáng khựng lại giữa không trung.
Dạ Lạc nhìn cô chằm chằm, ánh mắt vàng kim vốn lạnh lùng nay lóe lên vẻ tàn nhẫn. Anh bước từng bước chậm rãi về phía cô, ánh mắt nhìn cô như một vật vô tri đã định trước số phận kết thúc nơi đây.
Người con gái này lẽ ra nên van xin anh mới phải.
Lẽ ra cô phải sợ hãi, mắng chửi hoặc tìm cách bỏ chạy. Nhưng Ngu Niệm chỉ ngồi im trên nền đá, đôi mắt hổ phách ánh lên sự tò mò, không giận, không sợ, không ghét bỏ.
Dạ Lạc khựng lại một khắc.
Cô bị ngã đến ngốc rồi sao? Nhưng anh cũng không dừng tay lại.
Sợi roi thô ráp, đen tuyền quấn quanh chiếc cổ mảnh khảnh trắng muốt. Vết da thịt mềm mại dưới lớp gai cứng rắn tạo thành hình ảnh đối lập đến tàn nhẫn.
Trong ánh mắt vàng kim của Dạ Lạc thoáng xuất hiện những tia đỏ máu. Anh từ từ siết chặt, ánh mắt dán vào khuôn mặt người phụ nữ như chuẩn bị thưởng thức khoảnh khắc cuối cùng khi cô gục ngã trong tuyệt vọng và đau đớn.
Nhưng Ngu Niệm nhắm mắt lại. Cô không phản kháng cũng không khóc lóc mà chỉ yên lặng, bình tĩnh như thể đang chờ đợi một cái kết tất yếu.
Ánh mắt Dạ Lạc trầm hẳn xuống.
Bất kể cô đang âm mưu cái gì hoặc muốn chơi trò tâm lý gì thì lần này anh sẽ tiễn cô rời khỏi thế gian thật sự.
Anh tăng lực siết trong tay, những vòng roi hằn đỏ trên làn da trắng như tuyết khiến hơi thở của cô trở nên ngắt quãng.
Cơn đau thắt cổ khiến nước mắt sinh lý bắt đầu lăn xuống nhưng Ngu Niệm vẫn im lặng.
Gương mặt tinh xảo tuyệt mỹ lộ vẻ yếu ớt dưới làn nước mắt trong veo như pha lê.
Khóe mắt cô đỏ ửng tựa như màu nước ép anh đào chín mọng.
Những giọt lệ lớn như hạt ngọc trai nối nhau rơi xuống.
Tiếng thở khe khẽ và đứt đoạn như bản nhạc run rẩy đang chơi nốt cuối cùng trông thật mỏng manh, ám ảnh mà lay động lòng người.