Chương 1

"Chát!"

Một cây roi dài đầy gai xé gió quất mạnh xuống tấm lưng trần rắn chắc của thú nhân. Da thịt lập tức nứt toác làm máu tươi trào ra thành vệt dài đỏ thẫm.

Dạ Lạc khẽ rên một tiếng, mồ hôi rịn đầy trán tái nhợt. Anh cắn chặt môi đến bật máu nhưng vẫn không phát ra một lời kêu đau nào.

"Đồ tiện phu!"

Trên gương mặt thanh tú của cô gái nhỏ tràn đầy sự ghê tởm. Nét xinh đẹp bị bóp méo bởi cơn giận mà trở nên vặn vẹo và dữ tợn.

Cô nhấc chân lên rồi dẫm mạnh lên lưng anh. Gót giày cao hoắt cắm vào da thịt rướm máu của anh khiến những vết thương càng loang rộng ra hơn.

Dạ Lạc không rêи ɾỉ, chỉ có bờ vai khẽ run và hơi thở dồn dập tiết lộ nỗi đau đang cào xé cơ thể của anh.

Người phụ nữ cúi xuống, lạnh lùng thốt lên: "Anh bị câm rồi à? Kêu đi, sao anh không kêu nữa?"

Nhưng khi cô nhận ra đôi giày pha lê yêu thích của mình đã bị máu nhuộm bẩn thì không khỏi nhíu mày rồi vội thu chân lại, định buông lời cay độc tiếp theo thì...

“Rầm!”

Cô trượt chân rồi ngã ngửa ra sau làm đầu đập mạnh xuống sàn đá cứng.

Dạ Lạc không hề nhúc nhích. Anh lạnh lùng nhìn cảnh tượng ấy, ánh mắt lấp lóe vẻ châm biếm, cô bị chính máu của anh làm trượt ngã, đúng là nực cười.

Sự ghét bỏ thoáng hiện nơi đáy mắt anh rồi vụt tắt. Nghe thấy tiếng bước chân dồn dập từ hành lang thì anh lập tức đổi sắc mặt rồi làm ra vẻ hoảng loạn, tự trách và sợ hãi.

Một người hầu vội vã lao vào: "Điện hạ! Người làm sao vậy?"

Thế nhưng cô lại nằm im trên nền đất, không một cử động, không một hơi thở.

Người hầu run rẩy áp tay lên mũi kiểm tra. Rồi cả thân hình anh ta đổ sụp xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu: “Ngài ấy, ngài ấy chết rồi! Là anh! Anh đã mưu sát Điện hạ!"

Dạ Lạc khẽ cau mày, cô chết thật rồi sao?

Trong lòng anh vụt qua một tia kɧoáı ©ảʍ nhưng gương mặt vẫn tỏ ra kinh hoàng: "Không phải tôi, là cô ấy tự trượt ngã!"

Người hầu hoảng hốt định bỏ chạy thì bị Dạ Lạc tung chưởng đánh ngất.

Anh nhìn hai thân người đang nằm dưới đất, trong đó có một người thì bất tỉnh còn một người lại không còn thở thì cảm thấy mọi chuyện đang dần trở nên rắc rối.

Đúng lúc Dạ Lạc chuẩn bị dựng nên một màn kịch rằng có “dị trùng tấn công” thì cô khẽ thở, cơ thể tưởng như đã chết bỗng nhẹ nhàng phập phồng.

Người phụ nữ độc ác ấy lại như sống lại từ cõi chết.