Chương 9

Cảm giác hoảng sợ khi ở một thế giới xa lạ, khiến Điền Nhụy cảm động khôn nguôi trước sự lương thiện và đơn thuần của hắn, bất giác dần dần buông xuống phòng bị và bắt đầu tin tưởng hắn.

Lúc này Điền Nhụy mới biết: Nguyên thân của Ô Cẩn là một con quạ đen chủ tu dị năng hệ Hỏa.

Vào ngày họ gặp nhau, Ô Cẩn đang truy đuổi một con Kỳ Dị Thú.

Kỳ Dị Thú là một loài tồn tại rất đặc biệt trên đại lục thú nhân, trong cơ thể chúng ẩn chứa tinh hạch Thú Năng cường đại, chỉ cần săn được chúng là có thể nâng cao thực lực của thú nhân nam.

Đối với những thú nhân nam đang tìm cách đột phá Thú Giai, nếu có được một con Kỳ Dị Thú, việc đột phá sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều.

Có điều, bộ lông của Kỳ Dị Thú sặc sỡ đủ màu, rất dễ cho chúng ẩn nấp trong rừng rậm. Nhưng khi mùa lạnh đến, thức ăn khan hiếm và tuyết trắng phủ đầy, bộ lông rực rỡ đó ngược lại sẽ làm bại lộ hành tung của chúng.

Mấy ngày nay, Ô Cẩn vẫn luôn mang theo Điền Nhụy, dùng dị năng hệ Hỏa để giữ ấm cho nàng, đồng thời tìm kiếm trong rừng tung tích của con Kỳ Dị Thú đã để vuột mất kia.

Thực ra nếu không mang theo nàng, tốc độ của Ô Cẩn sẽ nhanh hơn, nhưng hắn cũng không thể bỏ nàng lại được.

Bởi vì hơi thở của Kỳ Dị Thú ngày càng cách xa sơn động ban đầu, muốn đuổi kịp nó, chắc chắn không thể ở lại sơn động cũ nữa, mà phải tìm một nơi trú ngụ gần với phương hướng của nó.

Sáng sớm vài ngày sau, trong hình dạng bán thú, Ô Cẩn cõng Điền Nhụy trên lưng, giương rộng đôi cánh bay là là trong rừng và đã phát hiện ra bóng dáng của Kỳ Dị Thú.

Ô Cẩn từ từ hạ xuống, khuỵu người để Điền Nhụy trên lưng bước xuống.

“Tìm thấy rồi.” Hắn cúi người nhặt thứ gì đó ở chỗ rễ cây. “Đây là lông của con Kỳ Dị Thú kia rụng ra.”

Điền Nhụy tiện tay siết lại sợi dây leo mảnh dùng để cố định tấm áo da thú quanh hông, rồi ghé đầu qua xem, thấy hắn tìm được một nhúm lông thú sặc sỡ thưa thớt chỉ nhỏ bằng móng tay.

“Chỉ một thứ nhỏ thế này mà ngươi cũng nhìn thấy được à?” Điền Nhụy kinh ngạc.

Thị lực của loài chim đúng là tốt thật, cách mấy mét mà vẫn có thể tìm thấy.

Vẻ mặt Ô Cẩn trở nên nghiêm túc, một tay bế thốc Điền Nhụy lên rồi nhanh chóng cất cánh, nói:

“Kỳ Dị Thú rất khó tìm, lần đầu tiên phát hiện ra nó phải lấy được máu của nó thì mới có thể định vị được hơi thở của nó liên tục trong ba tháng. Ta đã đuổi theo nó hơn một tháng rồi, hơn một tháng nữa trôi qua, ta sẽ không định vị được hơi thở của nó nữa, cho nên ta phải dốc toàn lực.”

“Nhụy Nhụy, ta sẽ tìm một chỗ gần đây để cho ngươi ở trước, ngươi hãy đợi ta trở về. Ta sẽ để lại hơi thở Thú Năng của mình ở xung quanh, như vậy các loài thú khác sẽ không dám dễ dàng đến gần. Trong rừng rất nguy hiểm, ngươi đừng chạy lung tung, muộn nhất là tối ta sẽ về tìm ngươi.”

Điền Nhụy ngoan ngoãn gật đầu.

Cuối cùng, Ô Cẩn tìm được một hốc cây, nhóm lên một đống lửa, chuẩn bị cho nàng một ít thức ăn và nước uống, rồi mới yên tâm rời đi.