Bấy giờ Ô Cẩn mới hiểu ra nàng đang sợ điều gì: Thì ra là nàng sợ hắn nhìn!
Nhưng thú nhân vốn tính tình hoang dã, từ rất lâu về trước, trong các bộ lạc có rất nhiều thú nhân nam và thú nhân nữ cứ thế tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đi lại. Áo da thú xuất hiện, một là để giữ ấm, hai là để tránh cho các bộ lạc thú nhân có sự chênh lệch về giới tính, những thú nhân nam trưởng thành đang tuổi huyết khí hừng hực sẽ không vì xao động mà mất kiểm soát với thú nhân nữ.
Bởi vậy, phần lớn thú nhân chẳng hiểu e lệ là gì. Trong không ít trường hợp, chuyện thú nhân nữ không mặc gì xuất hiện cũng chẳng phải là điều gì lạ lùng.
Ô Cẩn có chút bất mãn, không nhịn được bèn nhắc nhở: “Hôm qua lúc ta mang ngươi về, ngươi cũng có mặc gì đâu, chẳng phải vẫn ổn cả sao?”
Vụt một tiếng, mặt Điền Nhụy đỏ bừng lên, vừa thẹn vừa giận, mắt rơm rớm nước, hờn dỗi: “Ngươi, ngươi… Ngươi nói bậy gì đó!”
“…” Lần đầu tiên Ô Cẩn thấy một thú nhân nữ có thể lộ ra biểu cảm đáng yêu như vậy, cả người đều ngây ra, miệng bất giác lẩm bẩm nhấn mạnh: “Ta còn chưa thành niên mà… Phải chờ ta đột phá Thú Giai rồi mới có thể tìm ngươi kết lữ được… Ai, ngươi đừng sợ, ngươi đáng yêu lắm.”
Cái gì mà lung tung rối mù vậy.
Điền Nhụy nghe xong càng thêm xấu hổ.
Nhất là khi hắn nhấn mạnh mình chưa thành niên, trông Điền Nhụy chẳng khác nào một kẻ bỉ ổi, người không biết chuyện sẽ tưởng nàng là kẻ ấu da^ʍ mất!
Nàng không phải biếи ŧɦái! Nàng không phải biếи ŧɦái! Phải nhớ kỹ… giá trị quan…
Không không không… Ta bây giờ cũng đã mười tám tuổi rồi! Hắn cũng chỉ kém nửa năm nữa thôi! Ta với hắn là thiếu nam thiếu nữ, vừa đúng một đôi!
Điền Nhụy tự thôi miên mình mà lắc đầu lia lịa: “Ngươi đừng nói nữa! Ngươi đừng nói nữa! Chuyện thành niên thì sau khi thành niên hãy nói!”
“Ừm.” Ô Cẩn gật đầu, rồi đột nhiên nhớ ra, “Nữ nhân, ngươi tên là gì? Con thú hoang kia có đặt tên cho ngươi không?”
“Ta tên là Điền Nhụy.”
…
Cứ như vậy, Điền Nhụy bám lấy chiếc đùi của Ô Cẩn, bắt đầu cuộc sống mới ở dị giới.
Sống chung cảnh trai đơn gái chiếc, Điền Nhụy cảm thấy Ô Cẩn là người rất tốt.
Không giống như trong cuốn tiểu thuyết về thú nhân mà nàng từng đọc, nữ chính vừa xuất hiện đã bị nam thú nhân cưỡng ép kết lữ.
Dù Ô Cẩn cũng luôn lải nhải rằng chờ hắn thành niên sẽ nói chuyện kết lữ, nhưng mỗi đêm đông giá rét, hắn đều hóa thành một con hắc điểu khổng lồ, ủ Điền Nhụy dưới thân mình để sưởi ấm, chứ chưa từng vin vào cớ đó mà làm ra chuyện gì quá đáng.
Nếu là nam chính thú nhân trong tiểu thuyết, có lẽ đã thừa cơ chiếm tiện nghi rồi, nàng thầm nghĩ.
Nhưng Ô Cẩn lại quá đơn thuần, có phải vì chưa thành niên nên không hiểu chuyện không nhỉ?
Không chỉ vậy, Ô Cẩn cho rằng nàng được thú hoang nuôi lớn, chuyện gì cũng không biết, nên sẽ rất kiên nhẫn chỉ dạy cho nàng mọi điều vụn vặt liên quan đến thế giới của thú nhân.