Còn nàng thì đang nằm trên một chiếc giường đá lớn trải da thú dày, trên người đã được thay một bộ váy áo da thú màu trắng sạch sẽ gọn gàng, lại còn là kiểu hai mảnh đã qua gia công.
Điền Nhụy nhìn quanh bốn phía, nhưng lại không thấy bất kỳ thú nhân nào.
Nàng đi chân trần, chậm rãi xuống giường, thích ứng với cơ thể vừa hồi phục.
Đất trên mặt đất rất khô ráo, lành lạnh kí©h thí©ɧ lòng bàn chân nàng.
Đi ra cửa, cẩn thận vén dây leo nhìn ra ngoài, phát hiện bên ngoài là sườn đồi bằng phẳng phủ đầy tuyết trắng, bốn phía sườn đồi trồng những hàng cây thẳng tắp.
Cuối sườn đồi, một con sói đang thè lưỡi, khoác bộ lông xám bạc như sóng gợn, bước những bước chân vụn vặt vui vẻ, chạy về phía nhà cây.
Là hắn!
Điền Nhụy nhớ con sói này, chính là con đã cứu bọn họ!
Nàng không quên được dáng vẻ khát máu của Sói bạc lúc đó, còn cả ánh mắt khi hắn nhìn nàng.
Nàng vội vàng thả dây leo xuống, tìm kiếm chỗ trốn trong phòng.
Đi đi lại lại mấy vòng trong phòng, nàng không thấy bất cứ chỗ nào có thể trốn được, vì trong này thực sự quá trống trải! Ngoài cái giường ra thì ngay cả cái tủ cũng không có.
Điền Nhụy quyết tâm, cuối cùng chọn cách nằm lại chỗ cũ, tiếp tục giả chết.
Soạt soạt, tiếng dây leo va vào nhau khi bị vén lên vang lên, tiếp đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng đã được cố ý thả chậm từng bước một.
Điền Nhụy nín thở, cảm giác quái vật khổng lồ kia đang tới gần, hơi thở nóng hổi của sói phả vào lòng bàn chân nàng, khiến nàng không nhịn được co ngón chân lại.
"Tiểu giống cái?" Giọng nói nghi hoặc nhẹ nhàng truyền đến từ hướng chân, nghe hơi quen tai, nhưng lại có vẻ vô cùng xa lạ.
Thú sói không phải kẻ ngốc, bởi vì hắn nhìn thấy lòng bàn chân vốn trắng trẻo sạch sẽ của giống cái, đã dính một chút đất.
"..." Điền Nhụy thở mạnh cũng không dám, tiếp tục giả chết.
Lại là một trận sột soạt, hơi thở của thú sói phả lêи đỉиɦ đầu nàng, hơn nữa càng lúc càng gần.
Xoạt ~
Một cái đầu lưỡi to thô ráp ướŧ áŧ, dịu dàng liếʍ lên má nàng.
"Á!!!"
Điền Nhụy hoàn toàn không giả bộ được nữa, tát một cái vào mõm sói, nhắm mắt khua khoắng hai tay, điên cuồng đập vào không khí, vừa hét vừa bò vào phía trong giường.
"Đừng ăn ta đừng ăn ta, ta không ngon đâu!"
"Gâu ư ~" Thú sói phát ra tiếng rêи ɾỉ tủi thân từ trong mũi: "Ta sao có thể ăn cô chứ, tiểu giống cái, cô đừng sợ ta mà!"
Sau đó, một đôi bàn tay to lớn ấm áp, nhẹ nhàng bắt lấy đôi tay đang khua loạn xạ của nàng.
Điền Nhụy sững sờ, từ từ mở mắt.
Một thanh niên đẹp trai đang quỳ ngồi bên giường, cúi người xuống, dùng đôi mắt màu xanh băng dịu dàng nhìn nàng. Sống mũi hắn cao thẳng, đôi môi như ngọc trơn bóng, phối hợp với làn da trắng nõn và kiểu tóc đuôi sói ngắn vừa phải màu xám nhạt, cả người như được mở ra bộ lọc ánh sáng nhu hòa, lấp lánh tỏa sáng.
"Tiểu giống cái, ta tên là Lang Dã, cô một mình ngất xỉu bên ngoài bộ lạc của chúng ta, là ta nhặt cô về đấy."
Điền Nhụy cảm thấy khí chất của thú sói này rõ ràng khác hẳn với con trước đó, không khỏi thăm dò hỏi hắn: "Chúng, chúng ta từng gặp nhau chưa?"
Lang Dã lộ ra vẻ mặt mờ mịt nghi hoặc: "Hả? Chúng ta từng gặp nhau rồi sao? Cô tên là gì?"
Xem ra là nhận nhầm rồi, dù sao dáng vẻ thú hình của loài sói trông cũng na ná nhau.
"Xin lỗi, ta nhận nhầm người! Ta tên là Điền Nhụy, cảm ơn ngươi đã cứu ta."