Chương 43

"Ngươi mau thả huynh ấy ra!" Nàng hét lên.

Sói bạc cúi đầu nhìn động tác phản kháng vô nghĩa của nàng, hồi lâu sau, vẫn từ từ nhấc chân lên, thả Ô Cẩn ra.

Điền Nhụy vội vàng đỡ Ô Cẩn ngồi dậy, kiểm tra cơ thể hắn.

Nhìn ở khoảng cách gần, trên người Ô Cẩn không có chỗ nào lành lặn, vết thương trên bắp chân săn chắc vẫn đang rỉ máu, sau lưng là từng mảng da thịt cháy đen, nhìn mà thấy ghê người.

"Ô Cẩn, huynh sao rồi?"

Điền Nhụy vừa mếu máo hỏi, vừa cảnh giác ngẩng đầu nhìn Sói bạc, không dám lơ là.

"Ta không sao, giống đực hồi phục nhanh lắm. Nhụy Nhụy." Ô Cẩn ho khan an ủi nàng.

"Con chim thú ngu xuẩn." Sói bạc lạnh lùng cắt ngang màn quan tâm lẫn nhau của họ: "Lần sau ngươi sẽ không có vận may tốt như thế đâu."

Ô Cẩn nghe vậy, ngẩng đầu nhìn hắn: "Tại sao ngươi lại cứu ta?"

Ô Cẩn cảm thấy mùi của con sói thú này hơi quen, chắc là đã từng ngửi thấy hơi thở hắn để lại trong rừng.

Sói bạc không trả lời, chỉ cảnh cáo hắn: "Giống đực á thành niên căn bản không biết chăm sóc giống cái, ngươi nên lo mà nâng cao thú giai đi."

"..." Ô Cẩn biết lời nói của thú sói không phải dọa nạt hắn.

Hắn quả thực không có kinh nghiệm chăm sóc giống cái.

Sói bạc nhàn nhạt liếc nhìn Ô Cẩn một cái, xoay người đi về phía con Cuồng Thú bị hắn gϊếŧ chết:

"Giống cái không có thân thú, chỉ có thể ăn thịt nướng chín, ở trong rừng lâu ngày sẽ xuất hiện triệu chứng thiếu muối. Cơ thể cô ấy đã rất yếu rồi, không có muối của bộ lạc bổ sung, chẳng bao lâu nữa sẽ bị ngươi hại chết."

Nghe được tin này, trái tim Ô Cẩn chùng xuống, bỗng hiểu ra nguyên nhân Nhụy Nhụy tiều tụy.

Điền Nhụy cũng chợt tỉnh ngộ, mấy ngày nay mình luôn bủn rủn tay chân, thỉnh thoảng chóng mặt, khó thở, hóa ra là do cơ cấu ăn uống có vấn đề.

Sói bạc dừng lại trước xác Cuồng Thú Vương, phóng ra hai lưỡi đao gió vô hình.

Phụt một tiếng, l*иg ngực Cuồng Thú bị mổ xẻ, máu tươi trào ra, hắn thò bàn chân vào trong vũng máu móc ra viên tinh thạch thú năng màu trắng to cỡ quả bóng bàn. Dùng cách tương tự xử lý nốt con Cuồng Thú còn lại, hắn thu hai con mồi vào trong không gian thú năng.

Sói bạc quay đầu lại nhìn Điền Nhụy một cái thật sâu, trong đôi mắt xanh lam không còn cảm giác áp bức xâm lược như trước, dường như đã mất hứng thú với họ.

"Cho cô ấy uống chút máu Cuồng Thú, nếu không cô ấy không chịu được đến lúc ngươi đưa về bộ lạc đâu."