Chương 4

Điền Nhụy vò mặt đầy bất mãn. Chợt nhớ đến câu khẩu lệnh trong giấc mơ, nàng vừa định cất tiếng gọi thì...

“Phành phạch.”

Tiếng vỗ cánh nặng nề vang lên ngoài cửa động.

Nàng ngoái đầu lại, liền thấy một con đại hắc điểu hạ xuống bên ngoài. Trong chớp mắt, nó hóa hình người, hiện ra một thân hình cao lớn, cơ bắp rắn rỏi.

Kẻ vừa bước vào vừa tiện tay điều chỉnh thứ gì đó ở thắt lưng, đến gần mới nhận ra, chính là thiếu niên đã cứu nàng hôm trước.

Hắn một tay xách con mồi kỳ dị, hình dạng như cây nấm có chân biết nhảy, tay kia buộc chặt chiếc váy lông thú quanh eo.

Ô Cẩn thả con mồi xuống đất, thấy Điền Nhụy đang thu mình bên đống lửa, liền điềm nhiên nói:

“Giống cái, cuối cùng cũng tỉnh rồi.”

“...”

Nghe được hai chữ ấy, Điền Nhụy nghẹn họng, không biết nên phản ứng thế nào cho phải.

Tuy từng đọc qua vài bộ truyện thú nhân, nhưng nàng chưa bao giờ ngờ rằng mình lại thật sự xuyên vào thế giới đó, rồi còn bị gọi là “giống cái” nữa chứ.

Quá kỳ dị!

“Đói không?”

Ô Cẩn hỏi, rồi đá con mồi tới trước mặt nàng: “Ngươi hôn mê suốt một ngày một đêm, chắc bụng cũng đói rồi, ăn đi. Con này gọi là thú nấm nhảy, ta vừa săn được.”

Điền Nhụy tròn mắt nhìn con vật nọ, vừa giống nấm, vừa thè lưỡi. Nàng rùng mình, không dám đυ.ng vào.

Quỷ tha ma bắt gì đây? Nấm mà biết... nhảy?

Mà ăn kiểu gì? Gặm sống à?

Ô Cẩn thấy nàng ngập ngừng, như sực nhớ ra điều gì, bèn cúi người nhặt lại con mồi, vừa xử lý vừa lầm bầm:

“Suýt nữa quên mất, giống cái đều yếu ớt, không ăn được đồ sống... Thật phiền phức. Đã vậy còn phải hầu hạ một giống cái rơi từ đâu xuống, làm chậm cả tháng trời ta truy sát dị thú. Còn ảnh hưởng luôn đến đợt đột phá Thú giai nữa.”

Xử lý xong, hắn nhóm lửa, nướng chín con ‘nấm nhảy’ một cách thuần thục.

Điền Nhụy ngồi bên, âm thầm quan sát, thiếu niên này thật sự rất đẹp trai, khí chất lạnh lùng, lông mày đậm, mắt sáng, hệt như nam thần trong phim cổ trang nàng từng mê.

Nàng còn đang ngắm thì hắn bất ngờ ngẩng đầu, đôi đồng tử màu vàng như cát mịn chói mắt nhìn thẳng vào nàng, khiến nàng giật mình suýt ngã.

Ô Cẩn đưa phần đã nướng qua: “Ăn đi.”

Lần đầu tiên thấy người có đôi mắt sắc vàng kỳ dị, Điền Nhụy tim đập loạn nhịp. Nàng vội nhận lấy, thổi nhẹ, rồi cẩn thận cắn một miếng.

Ừm, hương vị nấm nướng không tẩm gia vị.

Ô Cẩn nghiêng đầu nhìn nàng ăn, động tác từ tốn, nhẹ nhàng, thỉnh thoảng còn kéo kéo tấm da thú cho kín người hơn.