Chương 39

Ô Cẩn thất kinh, ra sức bay lượn, liên tục nhào lộn lao đi trong không trung, né tránh đòn tấn công của Cuồng Thú Vương phía sau.

Điền Nhụy cảm thấy như đang ngồi trên chuyến tàu lượn siêu tốc đòi mạng, đầu óc quay cuồng choáng váng.

Còn ở mặt đất, Kỳ Dị Thú ngồi trên đầu một con Cuồng Thú, dẫn theo hai con Cuồng Thú kia điên cuồng đuổi theo bên dưới, tạo thành thế gọng kìm kẹp chặt họ từ cả trên không lẫn mặt đất.

Nếu chỉ có một mình Ô Cẩn, hắn hoàn toàn có thể dốc sức nghênh chiến, một mất một còn với lũ Cuồng Thú này.

Nhưng trong lòng Ô Cẩn còn đang ôm giống cái cần bảo vệ, căn bản không thể biến thành hình thú, chỉ có thể chật vật né tránh chạy trốn.

Đối mặt với mấy con ác thú đuổi cùng gϊếŧ tận này, trong mắt Ô Cẩn vốn luôn kiêu ngạo và kiên định, đã xuất hiện vài phần sợ hãi.

Cuồng Thú Vương phía sau phun ra từng luồng lửa, bộ lông vũ trên đôi cánh vốn đẹp đẽ gọn gàng của hắn dần bị những ngọn lửa lẻ tẻ ăn mòn.

Hắn bắt buộc phải nghênh chiến, hắn không thể không chiến đấu, nếu không chỉ có một con đường chết.

"Nhụy Nhụy, đừng sợ, ta nhất định sẽ bảo vệ nàng." Ô Cẩn cố gắng khắc chế sự run rẩy trong giọng nói, an ủi nàng.

Hắn không sợ chết, nhưng Nhụy Nhụy của hắn nhất định phải sống.

Điền Nhụy run rẩy toàn thân, ôm chặt lấy cổ Ô Cẩn.

Lý trí của Ô Cẩn dần quay trở lại, hắn cúi đầu nhìn lũ Cuồng Thú đang chạy như điên dưới đất, đồng tử vàng cát lại lần nữa trở nên kiên định.

Cuồng Thú thường gặp tấn công đều chẳng có bài bản gì, mà đám này giờ lại trở nên thông minh có trật tự, rõ ràng là chịu sự điều khiển của Kỳ Dị Thú.

Ô Cẩn hạ thấp người, lao xuống phía Kỳ Dị Thú.

Kỳ Dị Thú cưỡi trên đầu Cuồng Thú, ngông cuồng múa may hai cái móng vuốt rít gào, cái đuôi gai lắc lư giơ cao quá đầu, như con rắn hổ mang đang chực chờ tấn công.

Mắt Ô Cẩn lộ ra hàn quang, khi còn cách Kỳ Dị Thú ba bốn mét, đột ngột ngẩng đầu đổi hướng, khéo léo né được hai luồng lửa phun tới từ trên cao, khiến chúng nện thẳng vào người Kỳ Dị Thú.

Kỳ Dị Thú bị đau, phát ra tiếng kêu càng thêm phẫn nộ hung ác.

Cuồng Thú Vương cảm nhận được cảm xúc của Kỳ Dị Thú, gầm rú tích lực, từ miệng phun ra một cột lửa liên tục, quét về phía Ô Cẩn.

Ô Cẩn nỗ lực né tránh, nhưng vẫn bị thiêu đốt trúng hai chân.

Hắn nhảy lùi lại giữa không trung, nén đau đớn đáp xuống mặt đất.