"Ồ."
Điền Nhụy đành phải đi một mình ra xa một chút, đợi hắn làm xong.
Đứng chưa được bao lâu, Điền Nhụy đã cảm thấy mệt, nàng có chút không hiểu, sao cơ thể này lại yếu ớt thế này, là do cải tạo gây ra sao?
Nàng vịn vào thân cây, từ từ ngồi xổm xuống, tay định bốc chút tuyết nghịch, lại chạm phải một cục bông mềm mại có hơi ấm.
Nàng hoảng hốt quay đầu lại nhìn, sau lưng lại có một con dơi khổng lồ mắt đỏ sặc sỡ!
Mẹ ơi!
"Á!!!" Điền Nhụy sợ tới mức hét toáng lên, ngã bệt mông xuống đất, lăn lê bò toài muốn chạy trốn.
Ô Cẩn nghe thấy tiếng, lập tức lao về phía nàng, nhưng vẫn chậm một giây, để Kỳ Dị Thú để lại trên tay Điền Nhụy một vết cào máu me dài.
Ô Cẩn ôm Điền Nhụy nhanh chóng lùi lại, trong mắt tràn đầy sát khí và phẫn nộ, một tay ngưng tụ quả cầu lửa ném về phía Kỳ Dị Thú.
Thú nhân ở trạng thái hình người, thú năng không thể giải phóng toàn lực, dị năng bị hạn chế, quả cầu lửa ném ra cũng bị Kỳ Dị Thú dễ dàng né tránh.
Kỳ Dị Thú há cái miệng đầy răng nhọn, rít lên những tiếng chói tai về phía họ.
Ngay sau đó, ba tiếng gầm của Cuồng Thú vang lên từ bên trái, bên phải và phía sau họ, đáp lại tiếng kêu của Kỳ Dị Thú.
Ba con Cuồng Thú đã thành hình xuất hiện, như ba ngọn núi nhỏ bao vây lấy họ.
Lúc này trong đôi mắt đỏ ngầu của Kỳ Dị Thú không hề có sự sợ hãi, chỉ có sự khıêυ khí©h trần trụi.
Không ngờ con Kỳ Dị Thú này lại tìm đến để trả thù hắn!
Ô Cẩn nhanh chóng kiểm tra vết thương trên tay Điền Nhụy, thấy nàng bị thương không nặng, vội vàng dang rộng đôi cánh, ôm Điền Nhụy bay lên cao.
Hắn cúi đầu nhìn bốn con dã thú bên dưới, không hề thấy sự cuồng nộ thường thấy của Cuồng Thú khi con mồi bỏ chạy.
Phản ứng bất thường của Kỳ Dị Thú và Cuồng Thú khơi dậy trực giác bất an trong lòng hắn.
Giây tiếp theo, một luồng khí nóng rực ập đến từ bầu trời phía sau lưng, Ô Cẩn dựa vào bản năng gắng gượng né tránh, nhưng đôi cánh đen vẫn bị thiêu đốt một mảng nhỏ.
Điền Nhụy áp sát vào l*иg ngực Ô Cẩn, tim đập kịch liệt như trống trận.
Theo cú xoay người của Ô Cẩn, nàng nhìn thấy phía trên có một sinh vật giống như rồng ác trong phim phương Tây, phủ đầy vảy đen, mọc hai cái sừng đỏ cong cong, vỗ đôi cánh dơi màu đen, miệng phun lửa lao thẳng về phía hai người.
"Không ổn, là Cuồng Thú Vương! Nhụy Nhụy, ôm chặt lấy ta."