Chương 37

Đến sáng hôm sau, Ô Cẩn như đã hạ quyết tâm, lại nói với Điền Nhụy:

"Nhụy Nhụy, hôm nay ta vẫn phải tiếp tục ra ngoài, ta muốn thừa dịp Kỳ Dị Thú bị thương, bắt lấy nó trong vài ngày tới."

"Hả? Hôm nay đi luôn sao? Nhưng huynh mới về mà..." Điền Nhụy có chút không nỡ.

"Càng nhanh càng tốt, không thể cho Kỳ Dị Thú quá nhiều thời gian nghỉ ngơi, như vậy chúng ta có thể sớm rời khỏi khu rừng này."

Nói cũng đúng, đau dài không bằng đau ngắn.

Điền Nhụy cũng tán thành: "Được."

Ô Cẩn nhìn giống cái luôn ủng hộ mình, không khỏi có chút chần chừ: "Vậy nàng... không sao chứ?"

"Đương nhiên không sao." Điền Nhụy đắc ý vỗ ngực, tràn đầy tự tin nói: "Ta rất giỏi ở một mình."

Trong những ngày tháng làm "xã súc" ở hiện đại, công việc bận rộn đã khiến đời sống riêng tư của nàng mất đi khả năng xã giao, cơ bản cứ tan làm là về nhà nằm dài, sớm đã quen với việc tự ở một mình.

"Vậy nàng ăn chút gì đi, ta ra ngoài tìm thêm ít con mồi tươi và củi gỗ, để đó dự phòng."

"A, vậy huynh cho ta đi cùng được không? Ta muốn ở bên huynh thêm một lúc trước khi huynh đi."

"Cũng được, ta cũng muốn ở bên nàng thêm một lúc."

Ô Cẩn nướng miếng thịt, để nàng ăn, sau đó cõng nàng ra khỏi hang.

Bí bách trong hang ba ngày, giờ được ra ngoài hóng gió, tâm trạng Điền Nhụy rõ ràng sảng khoái hơn nhiều, vui vẻ ngâm nga bài "Tôi có một con lừa nhỏ".

Ô Cẩn chưa từng nghe qua giai điệu nhẹ nhàng kỳ diệu như vậy, hỏi: "Nhụy Nhụy, nàng đang hừm gì thế? Hay quá, ta chưa từng nghe bao giờ, còn hay hơn cả giống đực tộc Vẹt hát lúc cầu bạn tình."

"Ta bịa linh tinh đấy." Nàng không muốn giải thích những thứ mang từ hiện đại tới, bèn tìm đại cái cớ qua loa lấy lệ.

"Hát lại một lần nữa đi, ta thích nghe."

Thế là Điền Nhụy lại ngâm nga cho hắn nghe thêm hai lần.

Ô Cẩn tìm thấy một cái cây đã chết khô trong rừng. Hắn đặt Điền Nhụy ngồi dưới một gốc cây bên cạnh, đi tới trước cây khô, hóa bàn tay thành móng vuốt sắc bén, nhẹ nhàng vung lên, chặt đứt thân cây.

Cây khô từ từ đổ rạp sang một bên, rơi xuống đất phát ra tiếng ầm ầm.

Nhìn hắn dùng tay dễ dàng chia cái cây thành từng khúc, sau đó chẻ nhỏ từng cái một, Điền Nhụy ghé lại xem mà ngưỡng mộ vô cùng, nàng cũng rất muốn sở hữu sức mạnh cường đại này.

"Nhụy Nhụy, nàng đợi ta ở dưới gốc cây bên cạnh, đừng đứng gần ta quá, ta sợ dằm gỗ bay ra đâm vào nàng." Ô Cẩn nói với nàng.