Điền Nhụy kinh ngạc che miệng, không nói nên lời.
Hắn lại bình tĩnh thu hồi động tác, bắt đầu chuyên tâm làm khô tóc cho nàng, phảng phất như nụ hôn vừa rồi chỉ là ảo giác của một mình Điền Nhụy, chỉ tiếc là trái tim đang đập kịch liệt đã bán đứng hắn...
---
Cuối cùng, Điền Nhụy ngủ thϊếp đi và được Ô Cẩn đưa về sơn động.
Đợi nàng tỉnh lại, sắc trời bên ngoài đã ảm đạm, gần đến hắn vạng rồi.
Bên cạnh đống lửa cắm xiên thịt nướng Ô Cẩn vừa nướng xong đang được giữ ấm, nhưng người hắn thì không có trong hang, chắc là vừa ra ngoài kiểm tra tình hình xung quanh.
"Vừng ơi mở ra."
Điền Nhụy đọc khẩu lệnh, mở siêu thị ra nhìn thời gian một chút, đã là 6 giờ rồi.
Lại nhìn điểm tích lũy, số nợ lại giảm đi 70 điểm.
Điều này khiến nàng có chút kinh ngạc, mấy ngày nay số nợ tích lũy mỗi ngày đều giảm, nhưng nhiều nhất cũng chỉ giảm khoảng 40 điểm, hôm nay là ngày giảm nhiều nhất.
Chẳng lẽ hôm nay đã làm chuyện gì đặc biệt nên nhận được nhiều điểm hơn?
Điền Nhụy cẩn thận nhớ lại, nghĩ đến nụ hôn đầu tiên bên bờ suối nước nóng, liền hiểu ra đôi chút.
Có lẽ là những việc làm giữa hai người càng thân mật thì điểm thưởng cũng càng nhiều.
Vậy nếu như, thực sự kết lữ và phát sinh quan hệ đó thì sẽ được bao nhiêu nhỉ...
"Hề hề hề..." Nghĩ đến ngoại hình tuấn mỹ và vóc dáng rắn rỏi của Ô Cẩn, nàng cười ranh mãnh như một kẻ háo sắc.
Điền Nhụy vỗ vỗ má, cảnh cáo bản thân: "Dừng lại! Phải rụt rè! Từ từ thôi, nửa năm này phải bồi dưỡng tình cảm cho tốt, nếu không thì khác gì tình một đêm?"
Điền Nhụy tuy lúc đi học rất xinh đẹp, nhưng người thực sự theo đuổi nàng gần như không có.
Mà những mối tình sau khi bước vào xã hội lại pha trộn quá nhiều quan điểm lợi ích của người trưởng thành, cho nên một tình yêu thuần khiết, một tình yêu nghiêm túc thì nàng chưa từng được trải nghiệm.
Hiện tại thoát khỏi kiếp làm công ăn lương của xã hội hiện đại, người cũng trở nên trẻ trung, lại gặp được chàng trai to xác ngây thơ điển trai như thế này, nàng thực sự rất muốn giống như trong sách viết, yêu một trận nghiêm túc, oanh oanh liệt liệt, lấp đầy khoảng trống trong lòng bao năm qua.
Nghĩ đến đây, tim nàng đập thình thịch loạn nhịp như người mắc bệnh tim.
Nàng vỗ vỗ ngực, lẩm bẩm: "Kích động quá, tim đập nhanh thật, làm mình hết cả hồn."
Nhưng nàng không để ý lắm, cầm lấy thịt Thú Nấm Nhảy do Ô Cẩn nướng lên, bắt đầu ăn.