"Cái này à... Đây là thú hằn."
"Thú hằn?"
"Ừm, cái này đại biểu cho thú giai của giống đực, chỉ khi ở dạng người mới có thể nhìn thấy. Sau khi đạt ngũ giai (cấp 5), một số giống đực cũng sẽ cố ý đeo băng tay để che thú hằn đi, nhằm che giấu thực lực cụ thể. Một vạch thú hằn đại biểu cho một giai, ta là thất giai (cấp 7), nên có bảy vạch."
"Tại sao phải che giấu thực lực?" Điền Nhụy tò mò hỏi.
"Thú nhân cao giai phải bảo vệ giống cái, cũng đóng vai trò vô cùng quan trọng trong bộ lạc, che giấu thực lực có thể chấn nhϊếp kẻ địch, khiến kẻ địch không dám hành động thiếu suy nghĩ. Ta vẫn còn là á thành niên, hơn nữa lại là thú nhân tộc Chim, có ưu thế tự nhiên về không gian nên không che. Nhưng sau này ta sẽ cân nhắc."
"Oa, thiết lập này thú vị thật." Trong lời nói của Điền Nhụy tràn đầy sự kinh ngạc, hoàn toàn không hiểu được sự tàn khốc đằng sau đó.
Ô Cẩn biết nàng cái gì cũng không hiểu, bèn tiếp tục giải thích cho nàng:
"Giống đực thú nhân phần lớn đều dừng lại ở tứ giai (cấp 4), vừa đủ trình độ thức tỉnh dị năng, mà trong 100 kẻ tứ giai thì có lẽ chỉ có 5 đến 10 kẻ có thể đột phá lên ngũ giai, giống đực đột phá thú giai lên cao hơn nữa lại càng hiếm hoi."
"Đến thất giai, có lẽ trong cả vạn người mới xuất hiện tối đa 1, 2 người, mà thường đều là sau khi trưởng thành mới có thể đột phá. Còn giống như ta, đang ở tuổi á thành niên mà đã đạt thất giai chuẩn bị lên bát giai (cấp 8) là vô cùng hiếm gặp."
"Ta chính là thiên tài của tộc Quạ chúng ta đấy nhé."
Hắn nhấn mạnh với Điền Nhụy như đang khoe khoang.
"Phải phải, huynh là lợi hại nhất." Điền Nhụy không hề keo kiệt mà tung hô khen ngợi hắn.
Ô Cẩn vô cùng hài lòng với thái độ của nàng, nhéo nhéo lòng bàn tay nàng, lại bảo nàng: "Bên dưới thú hằn, trên mu bàn tay chính là thú ấn."
"Ở đâu cơ?" Điền Nhụy nhìn mu bàn tay hắn, hắn thấy dấu vết gì cả.
"Đợi ta trưởng thành, trên mu bàn tay sẽ xuất hiện thú ấn hoa văn thuộc về tộc Quạ, đến lúc đó chúng ta kết lữ, thú ấn của ta sẽ xuất hiện trên người nàng, trở thành ấn ký bạn lữ bảo vệ nàng."
Lại là kết lữ.
Điền Nhụy nghĩ đến cảnh tượng kết lữ, mặt hơi đỏ, đẩy tay hắn ra, vội vàng chuyển chủ đề: "Được rồi, mau hong khô tóc đi, chúng ta về thôi, ta hơi buồn ngủ rồi."
Ô Cẩn chịu không nổi nhất là biểu cảm e thẹn này của nàng, tâm niệm vừa động, tay trái đã móc lấy cằm nàng, nâng mặt nàng lên, bất ngờ cúi đầu xuống, tựa như chuồn chuồn lướt nước mà hôn nhẹ lên môi nàng một cái.