Chương 23

"Chúng ta đi thôi."

"Đợi một chút." Ô Cẩn kéo nàng lại, dẫn nàng đến ngồi lên một tảng đá sạch sẽ bên cạnh, "Ta giúp nàng hong khô tóc trước đã."

Điền Nhụy gật gật đầu, ngồi xuống xoay lưng về phía hắn.

"Nhụy Nhụy, tóc của nàng dài thật đấy." Ô Cẩn một tay nâng mái tóc dài ướŧ áŧ của nàng lên, lòng bàn tay kia nâng một ngọn lửa nhỏ, từ từ hong khô những vệt nước giữa các lọn tóc.

"Ừm, nuôi lâu lắm rồi đó."

Từ lúc học đại học đến giờ nàng chưa từng cắt tóc.

"Nàng là giống cái có tóc dài nhất mà ta từng gặp, giống cái của tộc Chim chúng ta đa số tóc đều không dài được như thế này, không ít tộc Thú dưới mặt đất cũng vậy."

"Thế sao?" Điền Nhụy ngẫm nghĩ, hình như đa số giống cái trong tự nhiên đều có vẻ ngoài khá giản dị, ngược lại giống đực mới là kẻ có vẻ ngoài hoa hòe hoa sói để tiện thu hút bạn đời.

Còn loài người thì tương đối đặc biệt hơn một chút, con gái xinh đẹp có rất nhiều.

"Thật đó, nàng cũng là giống cái đẹp nhất mà ta từng gặp."

Ô Cẩn vừa khen ngợi nàng, vừa làm như kẻ trộm đưa đuôi tóc còn nhỏ nước của nàng lên chóp mũi ngửi ngửi.

Là một giống đực cấp cao, thú năng cường đại giúp hắn có định lực khá mạnh khi đối mặt với sự cám dỗ từ hơi thở của giống cái.

Nhưng mùi hương của nàng thực sự rất thơm, hắn thực sự rất thích ngửi mùi của nàng, đặc biệt là sau khi nảy sinh ý niệm muốn kết lữ với nàng, ý niệm này lại càng mãnh liệt hơn.

"Sấy xong chưa?"

"Vẫn chưa." Ô Cẩn vội vàng thả tóc xuống, nghiêm túc tiếp tục hong khô cho nàng.

Điền Nhụy an tĩnh chờ đợi, đột nhiên cảm thấy hơi buồn ngủ, không nhịn được điều chỉnh tư thế ngồi, cả người đều ngả vào trong lòng Ô Cẩn.

"Cho ta dựa một chút."

Tim Ô Cẩn đập như trống bỏi, tay bắt đầu run rẩy: "Nhụy Nhụy, ta muốn ôm nàng. Tóc nàng vẫn chưa khô đâu."

Hắn bắt đầu nói năng lộn xộn, khiến Điền Nhụy không nhịn được bật cười.

"Ha ha, tay huynh run cái gì chứ." Điền Nhụy nhẹ nhàng kéo bàn tay trái của hắn qua, đặt trong lòng ngực nghịch ngợm những ngón tay thon dài.

"Nhụy Nhụy ~" Hắn gọi có chút đáng thương, bàn tay to nắm lấy hai bàn tay nhỏ bé không an phận của nàng: "Ta còn phải hong khô tóc cho nàng."

Điền Nhụy cảm nhận độ ấm từ lòng bàn tay đang nắm chặt của hắn, phát hiện trên cổ tay hắn có bảy đường vạch đen như mã vạch, kỳ quái hỏi: "Vạch đen trên tay huynh là gì vậy?"