“Không, ta không đói.”
Ngoài miệng Ô Cẩn từ chối, nhưng nhìn thấy vết cắn nhỏ của giống cái trên miếng thịt nướng, không kìm được há miệng cắn vào chỗ khuyết ấy xé một miếng thịt.
Miếng thịt này trôi xuống bụng, hắn cảm giác như mùi vị ngọt ngào của giống cái từ khoang miệng chảy vào dạ dày mình.
Thơm quá!
“Ngon không?”
“Ta không đói đâu, Nhụy Nhụy.”
Điền Nhụy lại cắn một miếng, rồi lại đưa thịt đến bên miệng hắn.
“...” Hắn thề, hắn thực sự không đói, cũng không có ý định tranh giành thức ăn với giống cái, nhưng hắn thực sự không cưỡng lại được sự cám dỗ từ hơi thở giống cái vương trên đó.
Hai người kẻ một miếng người một miếng ăn hết xiên thịt nướng.
Ô Cẩn xấu hổ tỏ ý muốn nướng thêm một miếng nữa cho nàng, nhưng Điền Nhụy bảo mình đã no rồi.
“Nhụy Nhụy, xin lỗi nàng.” Hắn đột nhiên nói.
“Tại sao lại xin lỗi?”
“Đều tại ta chỉ là á thành niên, không thể lập tức kết lữ với nàng, để nàng phải theo ta chịu khổ ở nơi này. Ta còn, ta còn ăn thịt nướng của nàng nữa.”
Điền Nhụy phát hiện ra rồi, Ô Cẩn cứ hễ căng thẳng là nói năng lung tung, chuyện nọ xọ chuyện kia.
Nàng dường như phát hiện ra điều gì đó thú vị, bèn giả vờ nghiêm túc trêu chọc hắn: “Vậy huynh định đền bù cho ta thế nào?”
“Ta không biết.”
“Huynh nhắm mắt lại đi.”
Chụt!
Cảm giác mềm mại ẩm ướt in lên má.
Ô Cẩn mạnh mẽ mở mắt, ôm lấy bên má bị hôn khϊếp sợ nhìn Điền Nhụy, khóe miệng không giấu được nụ cười cong lên, hỏi: “Đủ chưa? Ta vẫn còn có thể đền bù cho nàng nữa!”
Hừ! Hắn cũng biết tranh thủ chiếm tiện nghi đấy chứ.
Điền Nhụy có chút cạn lời, không thèm để ý đến hắn nữa.
Thật ra nàng không biết, trong thế giới tình cảm của thú nhân, giống đực được hôn mới là bên chịu thiệt, kẻ bị ràng buộc bởi sự chung thủy cũng là giống đực, nhưng đó đều là chuyện về sau.
Suy tư hồi lâu, Điền Nhụy dần chấp nhận số phận bỗng cảm thấy mắc tiểu, bèn đứng dậy đi ra ngoài.
Vén tấm da thú ở cửa hang, gió lạnh mang theo màn đêm đen kịt ùa vào, Điền Nhụy không khỏi có chút sợ hãi.
Mấy ngày nay đi vệ sinh, đều là Ô Cẩn đưa nàng đi.
Lúc đầu nàng cảm thấy vô cùng xấu hổ khi đi vệ sinh ở nơi trống trải, nhưng sự khủng khϊếp của khu rừng nguyên sinh đại ngàn cũng khiến nàng khắc phục được cái tâm lý người hiện đại vô dụng này.
May mà phản ứng của Ô Cẩn đối với chuyện này rất bình thường, còn luôn dạy nàng đi xong phải lấp lại, nếu không mùi rất dễ bị dã thú trong rừng ngửi thấy, dẫn dụ nguy hiểm tới.