Chương 18

Cảm giác này rất xa lạ, khiến hắn vừa có chút căng thẳng lại vừa vô cùng hưởng thụ.

Dường như có thứ gì đó khiến hắn sắp không kìm nén được nữa.

Ngay khi Điền Nhụy định đi giặt miếng da thú một lần nữa, Ô Cẩn rốt cuộc không nhịn được mà nắm lấy tay nàng.

Điền Nhụy ngạc nhiên ngước mắt nhìn hắn: “Sao vậy?”

Ô Cẩn nhìn khuôn mặt trắng trẻo của nàng ở cự ly gần, đôi mắt đen láy sáng ngời phản chiếu gương mặt hắn, đôi môi đỏ mọng như sinh ra một loại ma lực nào đó, đang hấp dẫn lấy hắn.

Hắn khẽ thở dốc, lời nói lộn xộn: “Nhụy Nhụy, ta... nàng là giống cái đẹp nhất mà ta từng gặp, ta... nàng, nàng lau xong chưa?”

Vẻ mặt hắn vừa ngây thơ lại vừa có chút quyến rũ, chẳng biết đã lay động trái tim thiếu nữ của ai.

Điền Nhụy không kìm được đỏ bừng mặt.

Nhìn thấy đôi má đỏ hây hây của nàng, Ô Cẩn bỗng cảm thấy đầu óc choáng váng, bên tai nghe rõ tiếng tim mình đập mạnh mẽ vang dội, chóp mũi cũng vương vấn mùi hương thơm ngát u linh của giống cái.

Giây tiếp theo, hai dòng máu mũi đỏ tươi từ mũi hắn chảy xuống.

Sự e thẹn của Điền Nhụy biến thành hoảng hốt: “Huynh, huynh chảy máu mũi rồi!”

Ô Cẩn ngơ ngác thè lưỡi liếʍ, nếm thấy mùi máu tanh.

Hầy, chảy thật rồi.

Điền Nhụy luống cuống tay chân dùng miếng da thú trong tay bịt mũi hắn lại, ấn đầu hắn cúi xuống, nói: “Đừng cử động, ta giúp huynh cầm máu trước.”

Nàng chạy nhanh ra cửa hang bốc một nắm tuyết về, đắp loạn lên trán và hai bên cánh mũi hắn. Đợi đến khi máu mũi ngừng chảy, lại giúp hắn lau sạch vết máu trên mặt.

“Nhụy Nhụy, ta thấy nóng quá.”

Ô Cẩn cuối cùng không nhịn được đứng dậy, trên mặt là sự e thẹn thuần khiết mà thẳng thắn, mái tóc ngắn đen lòa xòa che đi vành tai đỏ ửng: “Ta ra ngoài hóng gió một chút, ngay cửa hang thôi, lát nữa sẽ vào.”

Nói xong, hắn chạy biến ra khỏi hang động.

Điền Nhụy đương nhiên biết nguyên nhân khiến hắn xao động là gì, bởi vì nội tâm nàng cũng có chút nóng rực.

A, đây chính là hormone tuổi dậy thì từng khiến nàng đa sầu đa cảm, nhiệt huyết bồng bột sao? Đã bao năm không gặp rồi!

Thực ra khi nàng đến thế giới này, cảm nhận về cơ thể đã được cải tạo để thích nghi là rất ít.

Tuy đã cao thêm 12cm, nhưng vật tham chiếu lại biến thành những cây cổ thụ chọc trời và thân hình cao lớn của Ô Cẩn, nên nàng chẳng cảm thấy mình cao lên chút nào, đặc biệt là khi đối mặt với con quạ và con sư tử cao hơn cả cánh cửa, nàng ngược lại càng thấy mình thấp bé hơn.