Hắn khựng lại, nhớ tới giống đực từng nuôi nàng cũng đã chết, bèn bổ sung: “Tối qua ta gϊếŧ được mấy con cuồng thú, lấy được vài viên thú năng tinh thạch, lát nữa ăn vào cơ thể sẽ hồi phục nhanh hơn.”
“Cảm ơn huynh đã không bỏ rơi ta!” Điền Nhụy nhào vào lòng hắn, nước mắt nước mũi hòa cùng vết máu bùn đất trên người hắn, làm l*иg ngực vạm vỡ của Ô Cẩn lấm lem một mảng.
Trái tim Ô Cẩn run rẩy theo tiếng khóc của nàng, hắn vòng tay ôm chặt lấy nàng, càng thêm kiên định ý nghĩ phải trở nên mạnh mẽ hơn.
Cái chết quả thực đáng sợ, nhưng nếu sau này để giống cái của mình phải chịu tủi thân như hôm nay, đó mới là sống không bằng chết.
Ô Cẩn đưa Điền Nhụy đi tìm một hang động khác để trú ẩn.
Là loài điểu thú trời sinh ưa sạch sẽ, việc đầu tiên Ô Cẩn làm khi vào hang là hong khô tất cả những chỗ ẩm ướt, sau đó vỗ cánh thổi bay bụi bẩn dư thừa rồi nhóm lửa.
Hắn lại lót một tấm da thú bên cạnh đống lửa, để Điền Nhụy ngồi đó sưởi ấm.
Cuối cùng, không biết hắn tìm ở đâu được một chiếc lá rộng nửa mét, gấp thành hình cái hộp, lấy tuyết nung thành nước đựng vào trong, dùng miếng da thú thấm nước lau chùi vết máu bẩn trên người.
Điền Nhụy xót xa nhìn hơn mười vết thương nông sâu khác nhau trên người hắn, chủ động bước tới nói: “Để ta giúp huynh lau vết bẩn phía sau nhé.”
Lần đầu tiên Ô Cẩn thấy một giống cái chịu quay lại chăm sóc cho giống đực, hắn có chút ngạc nhiên: “Nàng giúp ta?”
Ngay sau đó lại nghĩ đến những gì nàng từng trải qua, hắn không kìm được nhíu mày, nói: “Không cần nàng giúp. Tên thú lang thang từng nuôi nàng là kẻ xấu nên mới bắt nàng làm những việc này. Giống cái không cần phải làm những chuyện này để lấy lòng bất kỳ giống đực nào cả.”
Điền Nhụy giật lấy miếng da thú trong tay hắn, giải thích: “Không! Không ai dạy ta làm thế cả! Là tự ta muốn làm, ta nguyện ý làm những việc này cho người mình thích.”
Ô Cẩn nhướng mày nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng, khóe miệng vui vẻ nhếch lên: “Thật sao? Nàng thích ta?”
Điền Nhụy cắn môi, không trả lời, chỉ lẳng lặng thấm ướt da thú, cẩn thận từng li từng tí tránh miệng vết thương, giúp hắn lau sạch vết máu sau lưng.
Đối với giống đực mà nói, sức lực nàng vốn nhỏ, động tác rụt rè cẩn trọng khiến Ô Cẩn cảm thấy như đang gãi ngứa sau lưng hắn. Một cảm giác tê dại khó tả dâng lên trong lòng, khiến hơi thở của hắn trở nên nặng nhọc mất kiểm soát.