Chương 16

Vẻ mặt khát máu của sư tử khiến Điền Nhụy sợ hãi, nhưng nàng vẫn đánh bạo nói: “Ta không có ý đó, ta chỉ mong ngươi thả hắn đi, hắn vẫn chưa trưởng thành.”

“Là do hắn tự đâm đầu vào.”

Sư tử cười lạnh, giơ cao bàn chân thú, để lộ móng vuốt sắc bén, không chút lưu tình vung về phía sau gáy điểu thú.

Ô Cẩn chịu đựng áp lực trọng lực to lớn, cố sức mở mắt, nhìn Điền Nhụy rõ ràng rất yếu ớt nhưng vẫn cố bò dậy từ dưới đất để cứu hắn, trong lòng bỗng nảy sinh một luồng sức mạnh.

Hắn một lần nữa vận chuyển toàn bộ thú năng, dang rộng đôi cánh, bộ lông vũ đen tuyền bỗng chốc bùng lên ngọn lửa hừng hực, tựa như phượng hoàng niết bàn, trong miệng phun ra một tia hỏa lôi biến chủng, đánh trúng bàn chân đang giơ lên của sư tử, trong nháy mắt thiêu đốt toàn thân sư tử.

Sư tử rú lên thảm thiết, bị đánh bật sang một bên, đau đớn lăn lộn trên mặt đất. Đợi đến khi hắn dùng bùn đất dập tắt lửa trên người, bộ lông vàng óng đã bị thiêu trụi đen thui.

Lúc này Ô Cẩn cũng đã gượng dậy, chuẩn bị giáng thêm một đòn sấm sét nữa.

Sư tử thấy tình thế bất lợi, bỏ lại một câu “Ngươi cứ đợi đấy cho lão tử”, rồi lồm cồm bò dậy chạy trốn khỏi hiện trường nhanh như chớp.

Ô Cẩn không thừa thắng truy kích mà hóa thành hình người, đi đến bên cạnh Điền Nhụy, vươn tay về phía nàng, áy náy nói: “Xin lỗi, Nhụy Nhụy, ta đến muộn.”

Từ khi quen biết đến nay, Điền Nhụy và hắn đều ở riêng với nhau, nên nàng ít khi nghe hắn gọi tên mình.

Khi nàng nhìn thấy ngón tay dính máu bẩn thỉu, cùng với vết thương và vết máu loang lổ khắp người hắn, nhưng hắn lại dịu dàng gọi tên nàng, nàng không kìm được sống mũi cay cay, òa khóc nức nở.

Mấy chục năm sống ở Trái Đất của nàng trôi qua một cách rối rắm, tình cảm đi vào ngõ cụt, bạn bè lần lượt rời xa, đối với tình yêu nam nữ nàng cũng sớm đã tê liệt, cơ bản đã mất đi sự mong chờ vào tương lai.

Nhưng hôm nay, lại có một chàng trai trẻ tuổi không màng tính mạng đến cứu nàng, là cảm động cũng là rung động, dường như cả linh hồn cũng được cứu sống lại vậy.

Nước mắt nàng tuôn rơi lã chã, nắm lấy tay hắn, hỏi: “Hu hu... Huynh có... hu... chết không?”

Thấy nàng khóc, Ô Cẩn cũng hoảng hốt theo, ngồi xổm xuống nhẹ nhàng lau mặt cho nàng, cố gắng ngăn dòng nước mắt như suối trào.

“Ta sẽ không chết, cơ thể giống đực bọn ta rất cường tráng, không dễ chết như vậy đâu.”