Chương 14

Con sư tử này thật ngông cuồng, dám trắng trợn đến cướp người như vậy!

Ô Cẩn lần theo hướng mùi sư tử biến mất mà bay đi.

Là loài điểu thú, hắn biết rất rõ quanh đây có những bộ lạc thú tộc nào.

Bộ lạc thú nhân gần nhất có sư tử, chỉ có bộ lạc Đại Miêu khét tiếng xấu xa kia, cũng chỉ có bộ lạc đó mới cậy mình mạnh mẽ mà tùy tiện cướp đoạt giống cái của tộc khác.

Nếu để hắn đưa giống cái về bộ lạc Đại Miêu, sẽ rất khó để cứu nàng ra.

Đều tại hắn không tốt, lại gặp nàng đúng vào giai đoạn quan trọng hắn đang tìm cách đột phá thú giai, không thể đưa nàng về Nha tộc để bảo vệ an toàn.

Nghĩ đến đây, Ô Cẩn đầy hối hận tăng tốc độ bay, dốc toàn lực truy đuổi suốt một đêm trong bóng tối.

Mãi đến khi trời sáng, Ô Cẩn cuối cùng cũng nhìn thấy con sư tử đực màu vàng khổng lồ đang phi nhanh phía trước. Và trên tấm lưng rậm rạp lông lá của sư tử, chính là Điền Nhụy đang bị bắt đi.

“Quạ ——!”

Một tiếng quạ kêu lanh lảnh xuyên thấu rừng tuyết, chấn động đến mức tuyết đọng trên cành cây rơi xuống lả tả.

Sư tử nghe thấy, quay đầu lại nhìn, trong cổ họng cũng phát ra tiếng gầm gừ đáp trả.

“Nhụy Nhụy!”

Điền Nhụy nghe thấy tiếng gọi của Ô Cẩn, vui mừng quay đầu lại, cũng nhìn thấy con quạ đang sải cánh dưới tán cây.

“Ô Cẩn!”

Sư tử nghe thấy hai người kẻ xướng người họa, bèn hung tợn đe dọa: “Tiểu giống cái, nàng tốt nhất là dập tắt ý định bỏ trốn đi, nếu không đợi ta gϊếŧ chết con điểu thú này, nàng sẽ không có quả ngon để ăn đâu.”

Nói xong, sư tử rung vai một cái, hất văng Điền Nhụy xuống đống tuyết bên cạnh. Đúng lúc này, Ô Cẩn từ trên không trung lao xuống, móng vuốt sắc lạnh lóe sáng nhắm thẳng vào lưng sư tử.

Sư tử khó khăn lắm mới né được, lông trên lưng bị kình phong từ móng vuốt lướt qua xén đứt một mảng lớn.

“Hừ! Tên nhãi ranh lông còn chưa mọc đủ, không lo tu luyện thú giai cho tốt lại đi nhớ thương giống cái!”

Sư tử bị chọc giận, quanh thân dấy lên luồng khí lưu thú năng, lông tóc dựng ngược khiến thân hình hắn càng thêm to lớn.

Hắn há cái miệng đỏ lòm gầm lên một tiếng cuồng nộ, phát động dị năng hệ Thổ, vô số đá vụn từ dưới tuyết chui lên, lao vùn vụt về phía Ô Cẩn trên cao.

Ô Cẩn chẳng hề sợ hãi, dùng sức vỗ cánh tạo thành một bức tường gió, cản lại đợt tấn công của đá vụn.

Ngay sau đó Ô Cẩn phản công, dùng lửa đốt cháy tường gió, thúc giục ngọn gió rực lửa tựa như đám mây lửa từ trên trời giáng xuống, ép thẳng về phía sư tử bên dưới...