"Đau quá... Đau quá...! Cứu với..."Tiếng kêu đau đớn như bị xé toạc cổ họng vẫn còn văng vẳng bên tai, nỗi thống khổ bị cắn xé, thân thể từng tấc từng tấc bị kéo rời, ý thức chìm trong tuyệt vọng lạnh lẽo, đó chính là ký ức cuối cùng của Khương Nguyệt về kiếp trước.Một cái chết không toàn thây giữa tận thế đầy rẫy xác sống, nơi nàng đã giãy giụa sinh tồn suốt ba năm trời trong bùn máu và bóng tối, cuối cùng cũng chỉ thức tỉnh được một dị năng sức mạnh cấp thấp.
Đến khi cạn kiệt tài nguyên, hao mòn thể lực, rồi bị lũ tang thi vây kín, cắn xé cho đến khi hơi thở tắt lịm.
Cảm giác cận kề cái chết giống như cơn ác mộng bám riết mãi mà không tan, khiến Khương Nguyệt choàng tỉnh trong cơn run rẩy, mồ hôi lạnh thấm ướt toàn thân, tim đập dồn dập như trống trận.
Ý thức còn chưa kịp phân biệt đâu là mộng đâu là thực thì những tiếng nói ồn ào, lẫn trong đó là sự thương hại và thở dài, đã lần lượt truyền vào tai nàng: “Hai vị tỷ tỷ đều chết vì bệnh dịch, giờ lại bị vu sư phán định là khả năng sinh sản cấp thấp, cả đời này e rằng rất khó sinh được hài nhi…”
“Nếu như ta là Khương Nguyệt, chắc cũng tuyệt vọng thôi, ai bảo số mệnh quá nghiệt ngã với nàng ta làm gì chứ…”
Âm thanh chồng chéo ấy khiến đầu óc nàng choáng váng, Khương Nguyệt chậm rãi mở mắt, tầm nhìn mờ dần rồi rõ lại.
Trước mắt hiện ra không phải là phế tích bê tông hay trời đất xám xịt của thế giới tận thế, mà nàng đang thấy là một hang động nguyên thủy tối tăm, vách đá thô ráp, ánh lửa leo lét hắt bóng người đung đưa.
Xung quanh nàng là vài người khoác da thú, gương mặt vừa xa lạ mà lại cổ xưa, trong khoảnh khắc thấy nàng nhìn họ, có người kinh hô: “Tỉnh rồi! Nàng ấy tỉnh rồi kìa!”
Bản năng cảnh giác được rèn giũa từ những năm tháng sống còn trong mạt thế lập tức trỗi dậy, Khương Nguyệt chống tay ngồi dậy, giọng khàn khàn mà sắc bén hỏi: “Các người là ai? Đây là đâu?”
Mấy người quay qua nhìn nhau, rồi một nữ nhân lớn tuổi hơn bước ra, ánh mắt vừa thương xót vừa bất lực, chậm rãi nói: “Khương Nguyệt à, con chẳng còn nhớ gì nữa sao?”
Bà khẽ thở dài, giọng nặng trĩu: “Đây là đại lục Thú Nhân, con đang ở bộ lạc Bạch Hồ, hai ngày trước là ngày con thành thục, vu y của bộ lạc đã xem tinh bói toán, phát hiện khả năng sinh sản của con chỉ là tàn phẩm. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc con rất khó có thai, mà con cũng biết rồi đấy, thú nhân sinh sản vốn dĩ đã gian nan. Số lượng và khả năng sinh sản của giống cái quyết định địa vị của cả bộ lạc. Xưa nay Bạch Hồ tộc ta giống cái vốn dĩ đã thưa thớt, thân thể lại yếu ớt vô cùng, đã nhiều năm không có hài nhi nào chào đời. Chưa kể đợt ôn dịch vừa rồi cướp đi sinh mạng của không ít giống cái quý giá, trong đó có hai tỷ tỷ của con, một đứa trung phẩm, một đứa khả năng sinh sản hạ phẩm, nếu cứ tiếp diễn như vậy, không còn giống cái nào mang thai, bộ lạc Bạch Hồ của chúng ta e rằng sẽ dần suy vong…”