Chương 31: Muốn ăn cua cá

Các giống cái khác không dám thử thực vật lạ, tiếp tục hái những loại quen thuộc.

Tới chiều, túi da thú của mỗi người đều đầy căng, mọi người mới bắt đầu quay về bộ lạc.

Tô Ngư cũng thu hoạch không ít. Trước khi quay về, nàng ngồi xổm bên suối, sờ soạng rửa sạch đôi tay dính đầy đất cát.

Đột nhiên nàng chạm vào vật gì cứng cứng, như một cục đá đang động đậy.

Tò mò, nàng lần mò thử.

250 trầm mặc một lát rồi lên tiếng: [Nhắc nhở ấm áp, thỉnh ký chủ mau mau rút tay, nếu không ngươi sẽ khóc đó!]

Tô Ngư: "?"

Giây kế tiếp, vật kia đột nhiên kẹp chặt tay nàng, một cái càng cua kẹp tới.

Tô Ngư: "!"

Đau đến mức hai mắt đỏ hoe, nàng không nhịn được bật khóc thành tiếng.

Mẹ ơi!

Sơ suất rồi, là cua chứ không phải đá!

Đội đi săn trở về, nghe nói Tô Ngư cùng đội thu thập ra ngoài, Thời Duy lo lắng vội chạy tới, liền thấy nàng đang ngồi xổm bên suối, điên cuồng ném con cua đang kẹp tay mình.

Thời Duy nhíu mày, bước nhanh tới gạt con cua ra, dùng lửa thiêu chết nó tại chỗ.

Hắn lo lắng xem xét ngón tay bị kẹp của nàng: "Ngư Ngư, nàng không sao chứ?"

Tang Quả chạy tới, ôm bụng cười nghiêng ngả: "Ây dôi! Ngươi yếu quá rồi, ngay cả hài tử còn đánh được Bát Giác Thú, mà ngươi lại thua một hài tử?"

Tô Ngư: "..."

Nàng xấu hổ úp mặt vào ngực Thời Duy.

Thời Duy quay đầu lạnh lùng nhìn Tang Quả một cái, cúi xuống thấy ngón tay trắng nõn của Tô Ngư đã rướm máu, đau lòng ngậm lấy tay nàng vào miệng.

Tô Ngư lập tức không khóc nổi.

Ngoài ra, nàng còn ngửi được mùi gì đó rất thơm.

Nàng túm lấy váy da của Thời Duy, ngước lên trông mong: "Bắt Bát Giác Thú và Cá Thú giúp ta, ta muốn ăn."

Tang Quả ngồi xổm một bên, đuôi lúc ẩn lúc hiện: "Thịt Bát Giác Thú và Cá Thú thì nhiều, nhưng tanh. Ăn làm gì?"

Dù miệng nói thế nhưng nàng ấy vẫn cùng Thời Duy xuống nước bắt cá, bắt cua cho Tô Ngư.

Hai thú nhân đâu có yếu như Tô Ngư, bắt được không ít.

Tô Ngư lại đan một cái sọt lớn hơn để họ đựng mang về bộ lạc.

Về đến nơi, Tô Ngư theo quy định nộp một phần quả và rau hái được, phần còn lại để Thời Duy mang về sơn động.

Vừa vào sơn động, nàng ngăn hắn đang định ra ngoài lấy thịt lại, hơi cúi đầu hỏi nhỏ: "Huynh giận à?"

Thời Duy mặt lạnh, định đáp thì ngoài cửa động vang lên một trận ồn ào.

Một tiếng quát giận dữ truyền vào: "Thời Duy! Ngươi ra đây cho ta!"

Sắc mặt Thời Duy trầm xuống, nhíu mày quay ra ngoài, Tô Ngư chần chừ một chút rồi đi theo.