Ô Tri bà bà tức giận lại mắng thêm mấy câu, sau đó tiến lên dùng dị năng trị liệu giúp Tô Ngư dịu đi đau đớn.
Thấy mày đang nhíu của nàng cũng giãn ra, sắc mặt bớt đỏ bớt nóng, bà bà mới rút tay về rồi trừng mắt liếc Thời Duy một cái, tức giận nói: "Được rồi, lát nữa cho nàng dùng chút thuốc sẽ không sao."
"Nếu không muốn dùng thuốc, thì nhanh chóng kết lữ đi, chỉ cần nàng được ngươi khắc Thú Ấn, thân thể sẽ được bồi dưỡng, sẽ tốt hơn nhiều."
Thời Duy mím môi gật đầu xong đưa Ô Tri bà bà xuống núi, rồi vội vàng quay về sơn động chăm sóc Tô Ngư.
Tô Ngư chỉ cảm thấy toàn thân như thiêu đốt, hơi thở cũng nóng hổi, cả người lơ mơ mờ mịt.
Khi Thời Duy ngồi xuống mép giường mang theo khí lạnh dìu dịu, Tô Ngư theo bản năng vươn tay ôm lấy vòng eo rắn chắc của hắn, dụi dụi mặt vào người hắn.
Thân mình Thời Duy cứng đờ, nhưng không né tránh, chỉ để mặc nàng dụi tới dụi lui như một ấu tể đang làm nũng.
250 nhân cơ hội dụ dỗ: [Ký chủ, mau nhào lên hắn, giành lấy Thú Ấn! Ngươi sẽ không khó chịu như vậy nữa đâu.]
Nếu là lúc bình thường, Tô Ngư tỉnh táo tất nhiên sẽ không bị mê hoặc, dù gì ngoài miệng nàng có thể nói cởi mở, nhưng từ trong xương cốt lại có chút bảo thủ.
Tỉnh táo mà nhào lên một giống đực đối với nàng, một mẫu đơn mà nói vẫn là quá khó khăn.
Nhưng hiện tại nàng không tỉnh táo.
Cả người như bị lửa thiêu, khó chịu đến muốn phát điên.
Nàng thở hổn hển, như có ma xui quỷ khiến bò dậy từ giường đá lao vào lòng Thời Duy.
Thời Duy rũ mắt, ánh nhìn sâu thẳm, chậm rãi nghiêng người xuống…
Tô Ngư chỉ cảm thấy cả người toát mồ hôi như vừa bị hỏa diễm thiêu cháy, mơ hồ giơ tay muốn xua đi lửa, miệng lẩm bẩm: "Nóng quá… Thời Duy, dời đống lửa ra xa một chút…"
Trong mơ màng, nàng như nghe được một tiếng cười trầm thấp, nhưng nàng quá mệt mỏi, không gắng gượng nổi nữa, cuối cùng thϊếp đi.
Ngay trên ngực nàng, từ từ hiện ra Thú Ấn của Thời Duy.
Một đầu sói đen nhỏ nhắn tinh xảo, nhưng đầy khí phách.
...
Đến khi Tô Ngư ngủ đủ tỉnh lại, Thời Duy đã không còn trong sơn động.
Sau khi mọi chuyện kết thúc hắn đã giúp nàng lau rửa sạch vết bẩn trên người, trên người nàng lúc này thơm mát sạch sẽ, trừ eo và chân còn hơi mềm nhũn, còn lại đều không thấy khó chịu gì.
Hàng mi Tô Ngư khẽ run, nhớ lại chuyện điên cuồng đêm qua với Thời Duy, không kìm được mặt đỏ bừng.
Nàng thật không ngờ, chỉ vì một trận sốt mà lại… ngủ với Thú rồi.